Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 144: Cả Nhà Lo Lắng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 18:55:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến cuối cùng, giọng a thé của Đường gần như lật tung cả mái nhà.

“Thôi, thôi.” Ông nội Đường gõ gõ tẩu thuốc, “Thằng Hai xuống , con làm thế còn thể thống gì. Bây giờ tìm Dao Dao mới là quan trọng nhất.”

Bố Đường uể oải về chỗ , cúi đầu : “Con lẽ Dao Dao .”

“Đi ?” Đường Hành Hoa vội vàng hỏi, “Chú Hai, chú mau , chú làm sốt ruột c.h.ế.t .”

“Thôn Liên Sơn, lấy t.h.u.ố.c nhận Khổng y sinh làm sư phụ, học Đông y. Đã hẹn là mấy ngày nay sẽ đến thôn Liên Sơn theo học, chừng buổi trưa đến thôn Liên Sơn .”

trưa mới xuất phát, bây giờ vẫn còn ở trong núi, căn bản thể đến thôn Liên Sơn.” Bác gái cả lo lắng , ai hiểu rõ con đường đó hơn bà.

“Vậy làm ? Bây giờ Dao Dao chắc chắn gặp nguy hiểm ?” Đường Hành Quốc lo lắng , “Chúng mau gọi tìm ? Biết còn tìm Dao Dao.”

Bố Đường cúi đầu vò mái tóc bù xù của , ngẩng đầu lên : “Bây giờ là mùa xuân, thú lớn trong núi đều ngoài , chúng bây giờ ai thể sống sót trở về .”

“Vậy, Dao Dao cần quan tâm nữa ?” Đường Hành Hoa chút dám tin bố Đường.

“Quan tâm, đương nhiên quan tâm. cũng thể để các con mạo hiểm tính mạng tìm nó, lỡ như Dao Dao tìm , các con mệnh hệ gì, chú ăn .”

Mẹ Đường do dự bố Đường, gì đó, nhưng lời bố Đường xong, bà cúi đầu mở miệng.

Trong lòng Đường thực cũng nghĩ như , nhưng bà sẽ , dễ đắc tội khác.

“Thằng Hai, con định quan tâm thế nào?” Ông nội Đường hỏi.

“Con, con…”

Bố Đường do dự, ông làm .

Cả nhà đều đang chờ ông , cuối cùng ông chịu nổi áp lực, cúi gằm đầu : “Đợi sáng mai, con sẽ lên núi tìm nó.”

“Haiz! Thằng Hai, con thật sự nghĩ ? Ngày mai mới tìm?” Giọng già nua của ông nội Đường vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.

Ông thấy bố Đường gì liền hỏi Đường đang cúi đầu im lặng: “Con dâu thứ hai, con ?”

Mẹ Đường ngẩng đầu lên, dám bố chồng, cúi đầu xuống : “Con, con theo nhà con.”

Ông nội Đường đột nhiên nhắm chặt mắt.

Vợ chồng thằng Hai , bình thường trông cũng tệ, đến lúc chuyện thành thế ?

Bà nội Đường thành tiếng, vì con trai thứ và con dâu thứ là hạng như , cứ thế mà vứt bỏ con gái .

Khóc cho Dao Dao đáng thương của bà, một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiếu thảo như , đôi vợ chồng vô lương tâm bỏ rơi.

cho đứa cháu gái của khổ, vớ một đôi cha như thế.

Binh Binh sợ đến mức oà lên, Đường ôm Binh Binh dỗ dành, Binh Binh giãy giụa ôm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-144-ca-nha-lo-lang.html.]

Lần đầu tiên bé cảm thấy vòng tay của mọc đầy gai, đ.â.m đau nhói.

Bố Đường khàn giọng : “Bố, con lo, thật sự là trong núi quá nguy hiểm, nếu ai xảy chuyện, con đền nổi .”

“Thằng Hai , con làm bố quá thất vọng .” Lưng ông nội Đường đột nhiên còng xuống.

Ông nội Đường loạng choạng bước xuống giường sưởi, bác cả vội vàng tiến lên đỡ lấy cha .

Lúc ông nội Đường đến cửa, ông đầu : “Các tìm, . Ta nhất định tìm Dao Dao về, một đứa con gái như , một đứa trẻ hiếu thảo bao, nỡ!”

Bố Đường đột ngột ngẩng đầu hét lên: “Bố!”

Người nhà hết, chỉ còn bố Đường đau khổ ghế, ôm đầu đang nghĩ gì.

Mẹ Đường cố sức ôm lấy Binh Binh đang theo: “Con làm gì, sợ hổ ăn thịt ?”

Binh Binh sức giãy giụa, la: “Mẹ thả con , con tìm chị, con tìm chị về. Mẹ thả con , thả con !”

Mẹ Đường cũng : “Binh Binh, ngoan nào, ngoan nào. Trong núi nguy hiểm lắm, con đừng , để ông nội con họ .”

Binh Binh đột nhiên nín , sững sờ Đường, Đường đến hổ, liền mặt .

Binh Binh lau nước mắt tiếp tục ngoài, Đường thấy giữ , liền tát một cái mặt Binh Binh: “Mày c.h.ế.t , mày c.h.ế.t cùng chị mày ?”

Binh Binh còn lóc đòi tìm chị nữa, lên giường sưởi, sững sờ trần nhà đen kịt, đang nghĩ gì.

Mẹ Đường sa sầm mặt, Binh Binh giường, bố Đường, đó ngơ ngác bên mép giường sưởi ngoài cửa sổ tối đen.

Trong nhà một tiếng động nào.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, bố Đường thấy, kìm nữa liền lao khỏi nhà.

“Ông đấy, trong núi nguy hiểm lắm, ông về !” Mẹ Đường vội vàng chạy cửa gọi bố Đường.

Thấy bố Đường thẳng đầu , Đường hét với theo: “Ông cẩn thận nhé, nhớ tìm Dao Dao về đấy.”

Mẹ Đường lẩm bẩm: “Phải tìm Dao Dao về an nhé.”

Nói xong, nước mắt trong mắt bà cứ thế tuôn rơi, bà sợ .

nên những lời khó như , nên đuổi Dao Dao , bà ngờ Dao Dao chạy đến thôn Liên Sơn.

Cứ tưởng con bé chỉ ngoài như khi, trời tối sẽ về, ai ngờ nó tự ái cao như .

Nói nó vài câu, mắng nó vài câu thì chứ?

Làm vài câu thì ? Sao chịu ?

là càng lớn càng đáng yêu.

Đợi Dao Dao về, xem bà dạy dỗ nó một trận . Lớn từng thương nhà, để nhà bớt lo một chút ?

Loading...