Binh Binh thấy thế thì còn gì bằng, vội vàng tiến lên ôm lấy eo chị gái: “Chị, đừng mà, đừng mà. Sau em sẽ bao giờ đạp cửa nữa, em lời chị mà, chị đừng cho em đồ ngon nhé!”
“Em là em trai đáng yêu của chị mà, chị nỡ lòng nào em vì ăn đồ ngon mà cao lớn nổi ? Em cao lớn, cách nào bảo vệ chị .”
“Ha, em còn hơn hát. Chỉ riêng chuyện đạp cửa hôm nay, với em bao nhiêu cũng sửa.”
Binh Binh: Chuyện thể cho qua ạ.
“Chị, em thề là thật, em nhất định làm , tuyệt đối đạp cửa nữa.”
“Hừ hừ! Được , nể tình em thành tâm như thì tha cho em, nếu em còn , hừ hừ!”
Binh Binh vội vàng giơ tay: “Em thề, bao giờ đạp cửa nữa.”
Đường Dao Dao kiêu ngạo vươn cổ : “Thế còn tạm , tha thứ cho em đấy, rửa tay ăn đồ ngon .”
“Ô ô ô! Ăn đồ ngon thôi! Oa ha ha ha!” Binh Binh phấn khích nhảy cẫng lên.
Đường Dao Dao xoay : “Suỵt! Nhỏ tiếng thôi.”
Binh Binh vội vàng bịt miệng, len lén khúc khích.
Binh Binh cuối cùng cũng ăn đồ ngon, một tay cầm mì chiên, một tay cầm viên khoai lang chiên, ăn đến mức vui vẻ quên trời đất, miệng đầy dầu mỡ.
Đường Dao Dao dọn nồi , buổi trưa định ăn mì nước. Sáng sớm lúc cửa cô ngâm miến khoai lang và nấm khô .
Trước tiên đun nước lò trong phòng ngủ, nước sốt thì làm trong nồi lớn. Gọi Binh Binh đang dính đầy dầu mỡ xuống hầm lấy rau, cô thì nhào bột cán mì.
Mì cán xong, Binh Binh cũng sơ chế rau xong xuôi. Đường Dao Dao thái hạt lựu cà rốt, nấm, thịt xông khói, miến ngâm nở cắt thành từng đoạn nhỏ, thái thêm ít hành sợi.
Nguyên liệu làm nước sốt chuẩn xong. Cho dầu nồi, dầu nóng thì cho hoa tiêu, hành sợi . Phi thơm xong thì cho thịt xông khói thái hạt lựu , xào mỡ thì cho nước tương, cho ít muối thôi, dù thịt xông khói cũng đủ mặn . Đảo vài cái cho hết rau , đảo thêm vài cái nữa, cho miến , thêm chút nước, xong việc. Còn là hầm từ từ thôi.
Sau khi bố Đường Đường trở về, Đường Dao Dao nếm thử vị mặn của nước sốt, phát hiện nhạt nên thêm một thìa muối, cuối cùng cũng miệng.
Mì luộc chín múc thêm một muôi nước sốt lớn, đổ thêm chút giấm, thêm một tép tỏi bóc vỏ. Cả nhà mỗi một bát lớn, xì xụp một lát là ăn xong.
“Ợ, đây là bát mì ngon nhất mà bố từng ăn.” Bố Đường đưa đ.á.n.h giá cao nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-127-bat-mi-hanh-phuc.html.]
Mẹ Đường và Binh Binh cũng gật đầu liên tục, bày tỏ sự tán thành cao độ với Đường Dao Dao.
Đường Dao Dao vui vẻ hai ngày nữa sẽ làm cho họ ăn.
Kết quả, Đường là đầu tiên phản đối: “Dao Dao, bột mì trắng là thứ tinh tế như , thể ăn thường xuyên , nếm thử chút vị là , phần còn để dành Tết hấp màn thầu ăn.”
“A~ Mẹ, mì ngon như , tại ăn thêm mấy ?” Binh Binh là đầu tiên nhảy phản đối.
Đường Dao Dao cũng : “Mẹ, bột mì trắng lo thiếu ăn, ăn thêm mấy bữa cũng .”
“Dao Dao, con là bản lĩnh, lo kiếm đồ . con nghĩ tới , mặt mũi khác đều vàng vọt, chỉ mặt nhà là trắng trẻo hồng hào, suy nghĩ nhiều .” Mẹ Đường vẻ mặt nghiêm trọng .
Thật nhiều chú ý đến nhà họ , mấy cô gái lớn, vợ nhỏ cùng làm việc luôn mặt Đường rằng ngang qua nhà họ Đường thường xuyên ngửi thấy mùi thịt. Nói cái gì mà sắc mặt Đường trông trắng trẻo hồng hào, ăn thịt nhiều quá .
Còn công khai ngấm ngầm dò hỏi xem nhà họ đầu cơ trục lợi , nếu đều là nhà nghèo rớt mồng tơi, dựa mà nhà họ xe đạp. Hiện tại trong thôn, tính cả nhà họ Đường cũng mới chỉ ba nhà xe đạp.
Cái gì mà cái gì, ba la ba la một đống lớn. Mẹ Đường xong cũng chỉ coi như thấy, nhiều sai nhiều.
Đường Dao Dao hai tháng gần đây cơm nước trong nhà tệ, cho nên cả nhà họ đều nuôi dưỡng . Rõ ràng nhất chính là Binh Binh trong nhà, bỗng chốc cao lên một đoạn lớn.
“Sau , nhà chúng vẫn nên ít ăn thịt và lương thực tinh, dăm bữa nửa tháng ăn một là . Vẫn nên lấy bột ngô làm chính, thể ăn no là .” Mẹ Đường .
Đường Dao Dao chút tiếc nuối gật đầu, Binh Binh xong cũng ủ rũ cụp đuôi.
Bố Đường thở dài: “Bà xem cuộc sống bây giờ mà khó khăn thế .”
Nói nghèo , thì lo cơm ăn. Nói giàu , thì sợ phát hiện cơm ăn. Sợ tới sợ lui, cuộc sống như bao giờ mới đến hồi kết đây.
Cuộc sống vẫn trôi qua, chỉ là khiêm tốn thôi.
Gần đây trong ruộng thật hết việc, theo lý thuyết là thể trú đông . vẫn làm như thường lệ.
Tại ? Bởi vì trong thôn đang đắp đất, đúng , là đắp đất. Chính là đào đất từ chỗ đất dày , vận chuyển đến chỗ đất mỏng, hoặc dứt khoát tạo ruộng bãi sông.
Mùa đông hàng năm việc làm, lúc tuyết rơi, trong thôn sẽ tổ chức tạo ruộng. Công điểm vẫn tính như thường, lợi ích duy nhất là buổi trưa bao một bữa cơm, tuy rằng cũng chỉ là canh canh nước nước phát thêm một cái bánh ngô, miễn cưỡng no bụng.
Cứ như tuyệt đại bộ phận vẫn vì công điểm, vì bữa cơm trưa mà đội trời đông giá rét làm việc.