Đứa Trẻ Bị Bế Nhầm
Quần áo của đàn ông kéo đến biến dạng, vẻ mặt chút kiên nhẫn, nhưng 1 lời nào.
Dương Nghĩa Sơn chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt, thể diện của dạo đều Diệp Ngọc Trân, đàn bà đanh đá làm cho mất hết, nổi giận nhưng nhịn .
“Dương Nghĩa Sơn, ngươi lương tâm ? Lão nương bao nhiêu năm nay vất vả hầu hạ ngươi liệt giường, hầu hạ con trai ngươi, còn hầu hạ cả cái thứ súc sinh vô tâm như ngươi!
Còn ngươi? Ngươi đối xử với thế nào, ngươi để cho con tiện nhân An Mai đổi con ruột của , nuôi con của khác hơn 20 năm, con trai ! Con trai ở ! Ngươi trả con trai cho !”
Diệp Ngọc Trân gào lên, bà vốn là nông thôn khi gả cho Dương Nghĩa Sơn, giọng to, huống chi bây giờ cả đều suy sụp, tiếng la hét càng lớn hơn.
Bà gào xong những lời liền buông tay đang kéo Dương Nghĩa Sơn , cả mềm nhũn ngã xuống đất, nước mắt chảy dài theo khóe mắt.
“Ta ly hôn với ngươi, Dương Nghĩa Sơn, ly hôn với ngươi, gì cũng sống với ngươi nữa, ngươi ly hôn với …”
Diệp Ngọc Trân vẻ mặt suy sụp, đầu bà nhiều tóc bạc, ít nhất cũng nhiều gấp đôi Dương Nghĩa Sơn, khóe mắt cũng nếp nhăn rõ rệt, sắc mặt vàng, khớp ngón tay cũng thô ráp, đây đều là dấu vết của lao động nhiều năm.
Ngược , Dương Nghĩa Sơn mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, tóc vuốt keo chải chuốt gọn gàng, đen bóng, bộ đồ Tôn Trung Sơn cũng vặn tươm tất, là lịch sự.
Mọi xung quanh bao gồm cả Thẩm Xu Linh đều động tĩnh của 2 thu hút, ánh mắt của hoặc tò mò hoặc nghi ngờ.
Sắc mặt Dương Nghĩa Sơn chút khó coi, tiên 1 vòng những xung quanh, đó mới lịch sự : “Xin , nhà gần đây xảy chút chuyện, vợ kích động, nên mới thành thế , để chê .”
Nói xong, liền cúi xuống, ôn hòa với Diệp Ngọc Trân đang ngã quỵ đất: “Ngọc Trân, em về nhà với , năm đó đứa bé bế nhầm là 1 tai nạn, nếu em tìm con, cũng sẽ tìm cùng em, em về nhà với .”
“Về nhà? Đó là nhà của ? Đó là nhà của họ Dương các , nhà của !” Diệp Ngọc Trân 2 mắt đỏ ngầu.
Dương Nghĩa Sơn cấu kết với nhân tình đổi con ruột của , bà phát hiện nhưng ngay cả ly hôn cũng , tuyệt vọng là giả.
Mọi xung quanh thấy bộ dạng điên cuồng của Diệp Ngọc Trân, nhịn chỉ trỏ.
1 thím cùng con trai đến đăng ký kết hôn : “Thím ơi, thím về , chồng thím đứa bé bế nhầm do tai nạn, cũng sẽ tìm con cùng thím, thím cứ về thương lượng .”
“ đúng , đứa bé bế nhầm do t.a.i n.ạ.n ai cả, việc cấp bách bây giờ là ly hôn, mà là tìm con mới là chuyện quan trọng.”
“Bà thím đến mấy , cũng đòi ly hôn, ôi trời, cả nhà khuyên thế nào cũng , lẽ thật sự kích động đến điên !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-46.html.]
“Haiz, cũng là đáng thương, nuôi con bao nhiêu năm mới phát hiện con ruột, ai mà suy sụp chứ?”
“Thế cũng thể trút giận lên chồng , ai cũng cố ý, đúng là gây thêm phiền phức…”
“Tôi thấy trong chuyện thể uẩn khúc, nếu bà thím kích động như ?”
…
Ngay khi xung quanh đang bàn tán xôn xao, 1 nam 1 nữ vội vã chạy , nam 20 tuổi, ngũ quan cũng coi như đoan chính, vài phần giống Dương Nghĩa Sơn.
Người nữ 40 tuổi, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn kiểu Lênin màu xanh đậm, da trắng nõn mịn màng, vai còn đeo 1 chiếc túi da nhỏ màu đen.
“Mẹ, làm loạn gì ? Mẹ nhận con cũng , con cũng sẽ giúp tìm con ruột của , nuôi con bao nhiêu năm, con cũng sẽ coi như ruột để hiếu kính,” Dương Hải Sinh .
Nếu đang dùng tay siết chặt cánh tay của Diệp Ngọc Trân, cho bà cử động lung tung, thì thật sự chút giống 1 con hiếu thảo.
An Mai thì lau giọt nước mắt chảy xuống, bà bên cạnh Dương Nghĩa Sơn với Diệp Ngọc Trân: “Chị Ngọc Trân, chuyện năm đó chúng đều , nếu chị thích Hải Sinh, em sẽ đưa Hải Sinh , bao giờ làm phiền chị nữa.
xin chị đừng giận Hải Sinh và Nghĩa Sơn, chuyện năm đó đều là nạn nhân, thật sự cần tức giận…”
An Mai vẻ mặt đáng thương, trong mắt ngấn lệ.
So với bà , Diệp Ngọc Trân đất tóc tai bù xù trông như 1 bà điên.
Dương Nghĩa Sơn tiên dịu dàng An Mai đang bên cạnh , đó mới : “ , Ngọc Trân, em tìm con chúng đều thể giúp em tìm, em cần làm loạn như .”
Lúc , nhân viên của Cục Dân chính cũng tới, mời mấy Diệp Ngọc Trân văn phòng để hòa giải.
Diệp Ngọc Trân đến để ly hôn, của Cục Dân chính tự nhiên tìm hiểu rõ nguyên nhân .
Thẩm Xu Linh thu ánh mắt hóng chuyện, cô đưa tài liệu điền xong cho Triệu Bình, sảnh của Cục Dân chính cũng trở trật tự, cần đăng ký thì đăng ký, cần làm việc thì làm việc.
“Cô em đợi 1 chút, làm cho cô ngay,” Triệu Bình nhận lấy tài liệu Thẩm Xu Linh đưa qua .
Thẩm Xu Linh : “Không cần vội, cũng gấp.”
Cô , bất giác đưa mắt văn phòng, thím la lối om sòm như 1 bà chằn, cô luôn cảm thấy bà trông vô cùng tuyệt vọng.
Mà những đang khuyên giải 1 cách thiện ý xung quanh bà, ngược toát vài phần lạnh lùng, con trai gọi là con trai khi đến liền siết chặt cánh tay của thím đó, cô thấy rõ.