Diệp Cẩm Lê thêm mà trực tiếp đưa cho Hạ Tím Yên một gói . Hôm nay cô mang theo nhiều túi vốn dĩ là để chia sẻ với đồng nghiệp.
Hạ Tím Yên nhận lấy: “Cảm ơn .” Cô cũng lục trong túi một chiếc kẹp tóc: “Vậy cái tặng , yên tâm , tớ dùng nào .” Đây là món quà bố cô mua cho khi công tác ở Thượng Hải, tổng cộng hai món, món còn là một chiếc trâm cài áo.
Diệp Cẩm Lê qua, đó là một chiếc kẹp tóc đính hạt châu tinh xảo, bên là một bông hoa tú cầu màu tím nhạt, ánh sáng lấp lánh như sóng nước, trông thanh thoát và tự nhiên. Giá cả lẽ quá đắt nhưng kiểu dáng mới lạ và xinh . Mấy hôm cô thấy áo Hạ Tím Yên cài một chiếc trâm tương tự, chắc chiếc kẹp tóc và chiếc trâm đó là một bộ.
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Cô cất , tớ đang đổi chác với cô , gì ngon thì cho tớ nếm thử là .”
Hạ Tím Yên nhíu mày, đây là đầu tiên cô tặng đồ mà từ chối. Cô trực tiếp nắm lấy tay Diệp Cẩm Lê, nhét chiếc kẹp tóc : “Tớ bảo cho là cho.”
Diệp Cẩm Lê ngẩn , đây là đầu tiên cô gặp còn cứng đầu hơn cả , trực tiếp nhét đồ tay khác. Cuối cùng Hạ Tím Yên còn bồi thêm một câu: “Không trả cho tớ đấy.”
Diệp Cẩm Lê đành nhận lấy.
Phương Tuyết Lê bên cạnh cảm thấy vô cùng bất bình. Mấy hôm cô để mắt tới chiếc kẹp tóc của Hạ Tím Yên, nhưng Hạ Tím Yên nhất quyết cho, còn bảo đây là quà bố công tác mua cho, tặng tiện. Sau đó cô định tìm lý do để mượn dùng, định bụng dùng xong sẽ "quên" trả luôn, dù đại tiểu thư nhiều đồ như , thiếu một hai món chắc cũng chẳng để ý.
Tuy Hạ Tím Yên chỉ là con gái nhưng bố cô cưng chiều, ăn mặc dùng đồ . Từ nhỏ cô sống như một công chúa, ở trường luôn mặc nhất, dùng hộp bút, cặp sách mẫu mã thịnh hành nhất. Trái , Phương Tuyết Lê cô cha thương yêu, cái gì cũng nỗ lực tranh giành mà vẫn .
Cô đôi khi tự hỏi tại ông trời bất công như , cùng là mà kẻ hạnh phúc thế, kẻ sinh chịu khổ. Nếu Hạ Tím Yên ưu tú hơn cô thì đành, đằng cô thấy Hạ Tím Yên chẳng bằng ở điểm nào cả.
Hạ Tím Yên bưng ly trái cây pha xong về chỗ . Phương Tuyết Lê vẻ mặt vui cô : “Cậu đây với tớ một chút.” Cô vốn định nhịn đến trưa mới , nhưng giờ thì nhịn nổi nữa.
Hạ Tím Yên nhíu mày: “Cậu đang lệnh cho ai đấy?” Cô ghét giọng điệu .
Phương Tuyết Lê cũng nhận quá lời, liền dịu giọng : “Tớ chỉ chuyện với thôi.” Cái tính đại tiểu thư bao giờ mới sửa đây, nào cũng là cô dỗ dành, hèn chi ngoài cô chẳng ai thèm làm bạn với Hạ Tím Yên.
Hạ Tím Yên cô vài giây đáp: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-252-tinh-ban-hay-su-loi-dung.html.]
Phương Tuyết Lê dẫn cô lối cầu thang bộ. “Cậu gì?”
Muốn gì, chẳng lẽ còn hỏi? Phương Tuyết Lê bực bội: “Sao nãy đem cái kẹp tóc đó tặng cho ?” Giọng cô đầy vẻ ủy khuất: “Trước đây tớ hỏi xin cho, thế mà giờ ngoắt tặng cho khác.” Lại còn tặng đúng cô ghét nhất, chẳng khác nào một sự phản bội!
Hạ Tím Yên cô , giọng chút lạnh nhạt: “Cô cũng cho tớ đồ mà, còn cho tớ cái gì?”
Phương Tuyết Lê nghẹn lời. “Chỉ là một gói rách thôi mà.” Có đáng bao nhiêu tiền .
Ánh mắt Hạ Tím Yên lóe lên: “ ngay cả một ly của tớ cũng bao giờ uống.”
Phương Tuyết Lê lộ rõ vẻ vui: “ chúng là bạn mà, bạn bè thì nên tính toán nhiều như chứ?”
“Vậy đây lúc tớ giúp trút giận thế ?”
“Còn nữa, hồi học tớ vì cứu mà suýt chút nữa kẻ làm nhục, nhắc đến chuyện đó?”
“Tớ làm vì bao nhiêu chuyện, thể dùng mấy thứ vật chất tầm thường để cân đo đong đếm chứ?”
Hạ Tím Yên im lặng, đáy mắt thoáng hiện sự giằng xé.
Phương Tuyết Lê tiến lên một bước nắm lấy tay cô : “Có ai gì với ?” Cô thấy dạo Hạ Tím Yên gì đó . Cuối tuần hai xem phim ăn uống, tiền nong đều chia sòng phẳng, cô bảo Hạ Tím Yên dọn ngoài ở ký túc xá cùng mà cô cũng chẳng để tâm.
Hạ Tím Yên đáp: “Không .”
Phương Tuyết Lê nheo mắt, chắc chắn là , nếu cô chẳng đổi như . Cô giả vờ lo lắng: “ dạo trông khác lắm, chuyện gì thì cho tớ , đừng để tớ lo lắng.”
Nói thật, nếu vì cái con ngốc dễ lừa, thể kiếm chác chút lợi lộc, cô chẳng thèm hạ như một con ch.ó để dỗ dành thế .
Hạ Tím Yên do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn : “Không gì thật mà.”