Cho đến khi theo tầm mắt của , Diệp Cẩm Lê mới nhận áo của cô kéo lên tận ngực, để lộ cả một "điểm hồng".
Diệp Cẩm Lê vội vàng buông tay, cô dùng giọng thương lượng : “Có thể đừng lâu như ?” Dù tối nay cũng thoát , cô chỉ hy vọng thể ngủ sớm một chút.
“Bao lâu?”
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu , đưa tay móc cổ áo khẽ đung đưa hai cái, nở nụ ngoan ngoãn: “Đến 10 giờ nhé.”
Thực làm chuyện đó nếu thời gian khống chế trong phạm vi hợp lý thì cô cũng thấy hưởng thụ.
khổ nỗi quá dai sức.
Ánh mắt lướt qua gò má cô, đôi mày khẽ nhướng, giọng điệu chút hờ hững: “10 giờ sáng mai ?”
Mắt Diệp Cẩm Lê lập tức trợn tròn: “Anh điên ?” 10 giờ sáng mai mà cũng dám nghĩ tới, sợ "tinh kiệt nhân vong" thì cô cũng sợ mệt c.h.ế.t đấy.
Cố Vân Trạch liếc cô một cái, đôi môi mỏng mấp máy: “À, 10 giờ tối nay, em cũng coi thường quá đấy.” Chuyện liên quan đến tôn nghiêm của một đàn ông.
Diệp Cẩm Lê xích gần , khóe môi nở nụ ngọt ngào, giọng dịu dàng nũng nịu: “Em dĩ nhiên đàn ông của em lợi hại mà, nhưng em chẳng đang thương lượng với ?”
“Ngày mai em còn làm, ngủ sớm một chút, Vân Trạch ca ca, ?”
Cô thầm thở dài trong lòng, thế nãy trêu như .
Vốn dĩ cô cứ ngỡ đợi tắm xong thì Cố Vân Trạch cũng hạ hỏa , ai ngờ "thù dai" thế .
Nếu là chuyện khác, Diệp Cẩm Lê làm nũng thế thì Cố Vân Trạch sớm đầu hàng vô điều kiện, nhưng riêng chuyện thì tính toán của riêng .
Cố Vân Trạch bế Diệp Cẩm Lê về phòng ngủ, trong mắt lộ rõ vẻ d.ụ.c vọng hề che giấu: “Có thể ngủ sớm, nhưng là 10 giờ.” Anh đưa thời gian cụ thể, vì sợ dù hứa thì đến lúc đó cũng dừng .
Cố Vân Trạch đưa tay nắm lấy những ngón tay đang nghịch cổ áo , giọng khàn đặc đầy quyến rũ: “Vừa nãy trêu chọc vui thế cơ mà, chẳng lẽ em nghĩ tới việc đùa với lửa ngày c.h.ế.t cháy ?”
Diệp Cẩm Lê phản bác: “Em .” Từ "trêu chọc" cứ như biến thái , cô đến mức đó.
Đó chỉ thể coi là một chút ác thú vị nho nhỏ của cô thôi.
Cố Vân Trạch tiếp tục: “Không ?”
Diệp Cẩm Lê há miệng định gì đó nhưng cuối cùng thôi.
Khóe môi nhếch lên tạo thành một độ cong đầy ẩn ý.
Anh nắm lấy tay cô áp nơi ấm nóng của : “Nào, tiếp tục trêu chọc .”
Đêm nay định sẵn là một đêm ngủ, hai cứ quấn quýt mãi đến tận nửa đêm mới chợp mắt.
Sáng hôm Diệp Cẩm Lê suýt chút nữa thì dậy nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-234-dung-co-dua-voi-lua.html.]
Vừa quần áo Diệp Cẩm Lê nghiến răng nghiến lợi, cô nhất định trừ tiền tiêu vặt tháng của Cố Vân Trạch!!!
Trong bếp, Cố Vân Trạch nấu cháo và hấp trứng cho Diệp Cẩm Lê. Cô nhanh chóng ăn xong bữa sáng, xách túi vội vội vàng vàng cửa.
Đến văn phòng, Diệp Cẩm Lê gục xuống bàn ngủ bù một lát.
Tối qua ngủ ít quá, cô cảm thấy mắt cứ díp mở nổi.
“Tiểu Diệp, tối qua em ngủ ngon ?” Tống Xuân Tú hỏi một câu.
Diệp Cẩm Lê xoa xoa mặt: “Trông rõ thế ạ?”
Tống Xuân Tú gật đầu: “Chứ còn gì nữa, tối qua làm gì thế?”
Diệp Cẩm Lê khựng : “Cũng làm gì ạ, chỉ là mất ngủ nên ngủ thôi.”
Trong mắt Tống Xuân Tú lộ rõ vẻ trêu chọc: “Mất ngủ ?”
“Một mất ngủ là hai mất ngủ thế?” Diệp Cẩm Lê kết hôn chuyện giấu ai, giờ cả văn phòng đều cô là hoa chủ.
Nghe câu , ngụm trong miệng Diệp Cẩm Lê suýt chút nữa thì phun sạch ngoài. Mặt cô bắt đầu nóng bừng lên: “Chị Tống, em mất ngủ một mà.”
Tống Xuân Tú đầy ẩn ý, nháy mắt với Diệp Cẩm Lê: “Em cần giải thích , chị là từng trải nên chị hiểu mà.” Tuổi trẻ đúng là thật, làm gì cũng sung sức, chồng của Tiểu Diệp còn là quân nhân thì càng khỏi bàn.
Diệp Cẩm Lê còn sức để biện minh, tuy rằng cô cũng chẳng gì để biện minh thật.
Cô thề từ nay về ngày làm sẽ bao giờ thức khuya nữa.
Diệp Cẩm Lê thở dài thườn thượt, uống cạn chén với hy vọng nó thể giúp tỉnh táo hơn.
Không vì hôm nay là thứ Hai mới bắt đầu làm việc mà buổi sáng nay văn phòng yên tĩnh hơn hẳn, ai nấy đều vẻ tập trung công tác.
Diệp Cẩm Lê mở sổ tay chuẩn cho công việc hôm nay.
Đang lúc cô tĩnh tâm bắt đầu làm việc thì ngoài cửa tiếng chuyện vọng .
Nghe thấy động tĩnh, trong văn phòng đồng loạt ngoài.
Thái Thành Kiệt đang chỉ huy một công nhân khiêng một chiếc bàn .
Tống Xuân Tú hỏi: “Trưởng khoa Thái, phòng mới ạ?” Rõ ràng khoa của họ còn chỉ tiêu biên chế, tới nữa, bà chỉ hy vọng đừng ai thích gây chuyện là .
Phương Tuyết Lê nhíu mày, cô cũng khoa còn biên chế, mới tới chắc cũng giống cô , đều là nhân viên tạm thời.
Mục đích cô tới đây làm việc là để trở thành nhân viên chính thức, nên cô thấy văn phòng thêm một nhân viên tạm thời nào nữa, vì thể họ sẽ cạnh tranh cùng một vị trí.
Thái Thành Kiệt gật đầu một cái coi như đáp .
Tiếp đó, Lý Thanh Thanh bước .