Diệp Cẩm Lê như suy tư gì đó gật gật đầu: “Không xin cũng , điều sẽ giúp tuyên truyền thật về sự tích quang vinh ngày hôm nay của .” Diệp Cẩm Lê nhấn mạnh hai chữ "quang vinh" với âm lượng lớn hơn.
Sắc mặt Hướng Vinh Hoa ngưng trọng: “Cô ý gì?”
Diệp Cẩm Lê cong môi, khóe miệng ngậm nhàn nhạt: “Viết cho một bài tuyên truyền chứ , quên ở phòng nào ?”
“Đến lúc đó xong sẽ nhờ đồng chí ở trạm phát thanh ba , sáng trưa chiều vặn ba nhé.” Thật cô cũng chỉ miệng mà thôi, thật sự làm như trong xưởng cũng sẽ cho phép.
Sắc mặt Hướng Vinh Hoa nháy mắt trở nên khó coi.
“Tôi xin .” Nói nắm chặt lòng bàn tay, cúi lời xin với Diệp Cẩm Lê. “Được chứ?” Hắn nghiến răng nghiến lợi .
“Tôi cảm thấy nên xin nhất là bọn họ.” Diệp Cẩm Lê chỉ chỉ nhân viên bảo trì bên cạnh.
Mặt Hướng Vinh Hoa đều tái nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Từ phân xưởng , Tống Xuân Tú còn tiếp tục khen ngợi: “Lá Con, em lợi hại thế, so với hai làm phiên dịch ở công đoàn còn lợi hại hơn nhiều.” Không ngờ Ban Tuyên truyền của các cô còn nhân tài như .
“Chị Tống đừng khen em nữa, em đỏ mặt đây .”
Tống Xuân Tú trêu chọc về phía Diệp Cẩm Lê: “Em còn hổ cơ , chuyện gì mà hổ, là chuyện đáng tự hào lắm đấy.”
Hai nhanh về tới văn phòng.
Chú Hà ở cửa thấy hai tới liền hỏi: “Sao lúc các cô lâu thế?”
Tống Xuân Tú sinh động như thật kể chuyện mới xảy một .
Chú Hà nhấp ngụm , về phía Diệp Cẩm Lê : “Lá Con còn tiếng Anh cơ .”
Diệp Cẩm Lê khiêm tốn : “Hiểu một chút ạ.”
“Lá Con thế là quá khiêm tốn , tốc độ em tiếng Anh cũng chẳng khác gì tiếng Trung là mấy.”
Một bên Phương Tuyết Lê bĩu môi, quá giả tạo, đời giả tạo như Diệp Cẩm Lê chứ.
Rõ ràng đắc ý c.h.ế.t còn làm bộ làm tịch thèm để ý.
Tiếng Anh tưởng ai chắc, cô cũng nhiều từ đơn đấy nhé.
Hôm nay Diệp Cẩm Lê bắt đầu tiếp xúc với bản thảo tuyên truyền, điều hiện tại cô vẫn cần .
Tống Xuân Tú dạy cô một ít phương pháp bản thảo tuyên truyền cùng với nội dung chủ yếu cần , đó liền bắt đầu cùng cô tám chuyện bát quái.
“Em chuyện trong xưởng mất trộm ?”
Diệp Cẩm Lê gật đầu.
Ngày đầu tiên cô mới đến , chỉ là rốt cuộc mất thứ gì, cũng mất bao nhiêu.
Có điều xưởng may trừ bỏ mất vải thì chắc là mất quần áo thôi.
“Đồ mất tìm ạ?” Cô phát hiện hôm nay của Phòng Bảo vệ hình như kiểm tra nghiêm ngặt như nữa, các phương diện khác, chỉ cái cổng ba bốn canh, hiện tại cũng chỉ còn một ông cụ.
Tống Xuân Tú gật đầu : “Tìm thì tìm , nhưng mà bắt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-218-ke-trom-ky-la.html.]
Diệp Cẩm Lê: “Mất cái gì, tìm thấy ở ạ?”
Tống Xuân Tú: “Mất sai biệt lắm 500 cái áo khoác.”
500 cái quần áo cũng là con nhỏ, thảo nào trong xưởng coi trọng như .
“Em đoán xem cuối cùng tìm thấy ở ?”
Diệp Cẩm Lê suy nghĩ một chút: “Trong xưởng?”
Mắt Tống Xuân Tú sáng lên: “Sao em đoán một cái là trúng ngay thế.”
Diệp Cẩm Lê hạ giọng : “Trực giác của em đặc biệt chuẩn.” Thật cô thấy biểu cảm của Tống Xuân Tú liền đoán .
Tống Xuân Tú trợn tròn mắt: “Trực giác của em chuẩn thật thế .”
Diệp Cẩm Lê : “Không , thật em đùa đấy.”
Tống Xuân Tú c.ắ.n hạt dưa tiếp tục : “Số quần áo trộm đột nhiên xuất hiện ở bên trong kho hàng, em kỳ quái .”
Chị phàn nàn: “Trộm đều trộm cuối cùng còn trả , là đầu óc bệnh là thần kinh vấn đề.”
Đột nhiên chị như ý thức cái gì, vội vàng che miệng : “Chị cảm thấy hành vi trộm cắp , chị chính là cảm thấy bọn họ làm điều thừa……”
Diệp Cẩm Lê cong khóe môi: “Em hiểu ý chị mà, cho nên chị cần giải thích nhiều với em .”
Tống Xuân Tú uống ngụm nước hổ, tách đề tài chuyện khác.
Không thể công việc nhỏ thật sự thư thái, uống xem báo còn thể bát quái.
Lúc tại một văn phòng khác.
Thái Thành Kiệt nhíu mày mặt: “Anh năng lực lớn như để sắp xếp em , tìm cho em một công việc khác ?”
“Bộ phận đóng gói thế nào?” Hắn cũng Lý Thanh Thanh nghĩ cái gì, chốc chốc một chủ ý.
Lý Thanh Thanh khiếp sợ. “Anh cư nhiên cho em bộ phận đóng gói.” Kia chẳng là làm việc dây chuyền bình thường , một chút hàm lượng kỹ thuật cũng , tiền lương cũng cao.
Đặt ở trong giấc mơ của cô , những cương vị đó đều là việc dành cho những kẻ năng lực, bằng cấp mới làm.
Nếu cô bộ phận đóng gói thì thà tiếp tục làm công việc còn hơn.
Diệp Cẩm Lê đều thể làm việc ở Ban Tuyên truyền, tại cô thể.
Cô cho rằng chính cũng kém gì Diệp Cẩm Lê.
“Em ở nhà hiếu thuận ba , chăm sóc con cái hơn ?”
Con cái? Đó con của cô , vì cái gì cô tới chăm sóc.
Cái con ranh con quả thực chính là một chút gia giáo, nếu Thái Thành Kiệt yêu thương nó, cô mới lười dỗ dành.
Không khi nào cô mới thể m.a.n.g t.h.a.i đứa con của chính .
[