Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:27:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô cảm thấy thái độ của Thẩm Hoài Xuyên đối với như một, đổi lớn.

Lúc mới kết hôn là như , ba năm trôi qua vẫn là như thế.

Trong lòng cô một sự mong đợi mơ hồ, hỏi thẳng nhưng sợ nhận một câu trả lời mà cô mong .

Trình Tri Diên nghĩ đến những lời Diệp Cẩm Lê với .

Thẩm Hoài Xuyên: “Sao em?”

Trình Tri Diên khẽ mím môi: “Không gì.” Cô chuyển chủ đề: “Quả đào của hỏng , rửa quả khác.” Nói c.ắ.n một miếng đào, vẫn là ăn uống đơn giản nhất, cần nghĩ ngợi những chuyện phức tạp, chỉ cần mở miệng là .

Thẩm Hoài Xuyên xuống bên cạnh Trình Tri Diên, khẽ ngả : “Đột nhiên ăn nữa.” Anh vốn dĩ thích ăn trái cây cho lắm.

Thường xuyên mang trái cây về nhà cũng chỉ vì Trình Tri Diên thích ăn, chỉ trái cây mà còn các loại kẹo và bánh ngọt mà cô thích.

Chỉ là cô ngốc vô tư của cứ nghĩ rằng khẩu vị của cũng giống cô nên mới mua những thứ .

Ngồi sô pha vài chục giây, Thẩm Hoài Xuyên thẳng dậy, ân cần hỏi: “Muốn tắm , đun nước.”

Trình Tri Diên gật đầu đáp: “Vâng.”

Nhìn bóng lưng rời , Trình Tri Diên thở dài, cô thật sự nên mở lời như thế nào.

——

Hôm , Diệp Cẩm Lê xách túi lên khỏi nhà, xuống nửa cầu thang mới nhớ bộ đệm và đệm tựa hôm qua làm xong còn lấy, liền vội vàng chạy lên lầu.

May mà còn xa, nếu chỉ thể ngày mai mới mang .

“Chị dâu, chào buổi sáng.”

Diệp Cẩm Lê lấy đồ, đóng cửa thì chị Hồng Hà nhà bên cạnh cũng chuẩn làm.

Vì chị còn đưa hai đứa con học nên thời gian khỏi nhà cũng gần giống Diệp Cẩm Lê.

“Đông Đông, Nguyệt Nguyệt, chào buổi sáng.” Diệp Cẩm Lê xổm xuống, khúc khích chào hai đứa trẻ.

“Chào buổi sáng chị Tiểu Lê.” Hai đứa trẻ đồng thanh đáp.

Diệp Cẩm Lê xoa đầu chúng: “Ngoan quá.”

Trịnh Hồng Hà để ý đến đồ vật Diệp Cẩm Lê đang cầm: “Em cầm gì thế?”

Diệp Cẩm Lê cong môi giải thích: “Buổi trưa em về kịp, nghỉ trưa ở văn phòng nên làm cái đệm và đệm tựa để ngủ cho thoải mái hơn.”

Trịnh Hồng Hà đồ trong túi cô, : “Thứ đúng là tồi.” Chị cũng văn phòng mấy ngày mới lâu cũng khá hơn làm việc là bao, đau lưng mỏi mông, nếu một tấm đệm mềm lót thì lẽ sẽ hơn nhiều.

Cũng cái đệm đó dễ dùng , chị cũng làm một cái.

Nghĩ còn bắt xe buýt, Diệp Cẩm Lê liền : “Chị dâu, em nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-204.html.]

Trịnh Hồng Hà tự nhiên làm lỡ việc làm của khác: “Được, đường cẩn thận nhé.”

Ở lầu hai, Từng Mỹ Phương ban công, ghen tị chằm chằm bóng lưng Diệp Cẩm Lê rời .

Đi làm mà còn trang điểm lòe loẹt như , làm nghiêm túc.

Công việc mà cho cô thì mấy, cô làm chắc chắn sẽ nghiêm túc hơn Diệp Cẩm Lê nhiều.

Cũng thi , cô làm thế nào mà thể thi thành tích như .

Bây giờ cô càng ngày càng nghi ngờ Diệp Cẩm Lê thật đáp án, đáng tiếc cô nghi ngờ nhưng bằng chứng, hơn nữa xưởng , cô làm ầm lên cũng chẳng tác dụng gì.

Từng Mỹ Phương cảm thấy đại đa chắc chắn cũng thích cái tính cách tha , ích kỷ kiêu ngạo của Diệp Cẩm Lê.

Cho nên ngày nào cô cũng cầu nguyện cho Diệp Cẩm Lê trong văn phòng cô lập, nhất là chịu nổi mà tự từ chức, như thể xem kịch vui.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Từng Mỹ Phương nhịn mà bật .

thực tế là vẫn làm .

Chồng cô khi nào mới thể tìm việc cho cô đây, cô nóng lòng vượt mặt Diệp Cẩm Lê .

——

Tám giờ làm việc, Diệp Cẩm Lê bảy giờ bốn mươi lăm đến tòa nhà văn phòng, đến sớm như mà là xe buýt đến giờ đó.

Trong văn phòng lúc một bên trong, cũng may đến sớm, nếu cô còn ở cửa một lúc lâu, vì cô chìa khóa.

Chị Tống với cô văn phòng ba chiếc chìa khóa, một chiếc ở chỗ trưởng khoa, một chiếc ở chỗ phó khoa trưởng, chiếc còn thì ở chỗ nhân viên trực ban buổi tối.

“Dương Tĩnh, chào buổi sáng.” Diệp Cẩm Lê hôm nay buộc tóc đuôi ngựa cao, để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn, trông năng động tràn đầy sức sống. Từ góc độ của Dương Tĩnh qua, vặn thể thấy đường cong mềm mại của gò má cô, và đôi mắt xinh cong cong như vầng trăng khuyết.

Dương Tĩnh cô, cũng chào : “Chào buổi sáng.”

Diệp Cẩm Lê xách đồ văn phòng: “Cậu đến lúc nào ?”

Dương Tĩnh: “Sớm hơn một chút.”

bổ sung một câu: “Vì tớ ở ký túc xá nên đến sớm hơn một chút.”

Diệp Cẩm Lê: “Tớ thật ghen tị với .”

Dương Tĩnh ngước mắt, trong mắt chút khó hiểu: “Ghen tị với tớ?”

Diệp Cẩm Lê gật đầu: “ , ghen tị vì thể dậy muộn.”

“Từ ký túc xá đến văn phòng mất mười phút ?”

Dương Tĩnh: “Cũng gần như .” Đi nhanh thì tám, chín phút, chậm thì hơn mười phút.

[

Loading...