Lý Quốc Cường dừng một chút tiếp: “Cô cầm tiền sinh hoạt phí thì cơm nước nấu cái kiểu quỷ quái như thế nữa.”
Nghĩ đến bát canh cải thảo đậu phụ loãng như nước lã với mấy củ khoai lang đỏ ăn xong, đôi môi Lý Quốc Cường mím chặt thành một đường thẳng.
Hồi Triệu Lệ Tú còn ở nhà, ông bao giờ ăn uống khổ sở thế ? Tuy là bữa nào cũng thịt, nhưng lâu lâu vẫn ăn món mặn, mỗi bữa ít nhất cũng ba món.
Đâu như Hoàng Xuân Yến, đến cái màn thầu cũng chẳng buồn hấp lấy mấy cái, tay nghề nấu nướng thì tệ hại vô cùng.
Chẳng lẽ thị bỏ tiền mua đồ ăn ngon một chút thì ông thiếu tiền thị chắc?
Sắc mặt Lý Quốc Cường mấy vui vẻ: “Hôm nay cô chẳng còn đến chỗ lấy phiếu thịt ? Sao thấy cô mua thịt về nấu?”
Vẻ mặt Hoàng Xuân Yến thoáng hiện lên sự lúng túng và chột .
Thị mua thịt, nhưng mang hết về nhà đẻ .
Bố chồng đưa phiếu thịt vốn là để tẩm bổ cho đứa cháu trong bụng thị, hôm nay ở nhà ngoại thị cũng ăn mấy miếng thịt còn gì.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt thị trở nên thản nhiên: “Thịt con mang về nhà ngoại .”
Dù thì giấu giếm tiếp cũng chẳng biến thịt , chi bằng cứ thẳng.
Lý Quốc Cường xong, lông mày nhíu chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.
Chưa đợi ông kịp gì, Hoàng Xuân Yến tiếp lời: “Bố chẳng thịt là để bổ sung dinh dưỡng cho đứa bé ? Con mang về nhà ngoại thì con cũng ăn bụng mà, bố thể vì chuyện mà trách con .”
Lý Quốc Cường là thợ nguội bậc bảy trong xưởng, lương cao đành, phúc lợi đãi ngộ cũng hơn công nhân bình thường nhiều, mỗi tháng các loại phiếu định mức đều ít.
Thị gả đây mới phát hiện nhà họ Lý ngày nào cũng ăn uống thịnh soạn như .
Chẳng bù cho nhà đẻ thị, ngày tháng túng quẫn khó khăn, đừng là thịt heo, mua hai con cá mặn thôi cũng đắn đo nửa ngày mới dám quyết định.
Lý Quốc Cường dời tầm mắt xuống bụng thị, mím môi: “Lần thì thôi, mang cũng hỏi ý kiến một tiếng.” Nể mặt đứa cháu đích tôn, chuyện ông bỏ qua.
Khóe miệng Hoàng Xuân Yến lập tức nở một nụ đắc ý. Thị ngay bố chồng sẽ nỡ trách mắng nhiều, bởi vì thị đang mang trong "bảo bối" của nhà họ Lý mà.
Sau khi nhận hai mươi đồng từ tay bố chồng, Hoàng Xuân Yến ngân nga điệu nhạc về phía phòng của Lý Thanh Thanh.
Cửa phòng Lý Thanh Thanh khóa, Hoàng Xuân Yến khẽ đẩy là mở.
Thị tựa cửa, trong phòng: “Thanh Thanh, cô cũng nên đóng tiền sinh hoạt phí chứ nhỉ?”
“Tuy là còn hai tuần nữa cô mới gả , nhưng thời gian tới cô vẫn ăn cơm ở nhà mà, chẳng lẽ cô định ăn chắc?”
“Cô đừng bảo là đưa tiền cho Triệu Lệ Tú nhé. Tiền trong tay bà chẳng thấy một xu nào , cô thể bắt bỏ tiền túi bù .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-101-hoang-xuan-yen-doi-tien.html.]
Khóe miệng Lý Thanh Thanh giật giật, trong mắt thoáng qua vẻ khinh bỉ.
Cái nết của Hoàng Xuân Yến đúng là càng lúc càng khó coi.
Đừng tưởng cô những động tĩnh bên ngoài .
“Bố chẳng đưa tiền sinh hoạt phí cho chị ?”
Trước đây, mỗi tháng bố cô đều đưa cho Triệu Lệ Tú hai mươi đồng làm tiền sinh hoạt phí, nhưng tiền đó rõ ràng đủ cho chi tiêu của cả gia đình.
Vì , những công ăn việc làm trong nhà mỗi tháng đều nộp thêm một khoản tiền.
bây giờ trong nhà bớt hai miệng ăn, hai mươi đồng của bố cô đưa là đủ .
Hoàng Xuân Yến liếc Lý Thanh Thanh một cái: “Bố cho là phần của bố, chẳng lẽ cô cần đóng chắc?”
Trước bố chồng mỗi tháng vẫn đưa tiền sinh hoạt phí đấy thôi, nhưng thị và Lý Thanh Thanh vẫn nộp thêm một phần cho Triệu Lệ Tú còn gì.
Lý Thanh Thanh mất kiên nhẫn bĩu môi.
Hồi Triệu Lệ Tú và Diệp Cẩm Lê còn ở cái nhà , cô và Hoàng Xuân Yến miễn cưỡng còn chung một chiến tuyến, giờ họ , cô trở thành đối tượng Hoàng Xuân Yến nhắm .
là hạng tầm hạn hẹp.
Rõ ràng đối tượng kết hôn của cô nhà điều kiện mà đường nịnh bợ, ngược vì mấy đồng bạc lẻ mà làm quan hệ chị em dâu trở nên căng thẳng.
Lý Thanh Thanh vốn định thèm để ý đến thị, nhưng nghĩ đến việc quá giỏi gây chuyện, cô đành mở ngăn kéo lấy hai đồng rưỡi đưa cho Hoàng Xuân Yến.
Hoàng Xuân Yến hai đồng năm hào trong lòng bàn tay, đôi mày nhíu chặt .
Thị cảm thấy Lý Thanh Thanh đang sỉ nhục thì đúng hơn.
“Sao ít thế ?” Hồi Triệu Lệ Tú còn quản gia, thị và Lý Hoành Binh mỗi tháng nộp tận mười đồng.
Lý Thanh Thanh dù đóng cả tháng thì ít nhất cũng đưa năm đồng chứ, hai đồng rưỡi thì bõ bèn gì!
Lý Thanh Thanh nhàn nhạt liếc thị một cái: “Trước đây mỗi tháng đóng sáu đồng, nửa tháng là ba đồng. chỉ ở nhà ăn cơm đến hai tuần nữa, hai đồng rưỡi là đủ .”
Cô thật thiếu mấy đồng bạc , nhưng cô chịu nổi cái bộ dạng tham lam đáy của Hoàng Xuân Yến.
Hoàng Xuân Yến sa sầm mặt mày nhét tiền túi, bỏ luôn.
là càng tiền càng keo kiệt.
Trước đây Hoàng Xuân Yến chỉ thấy Diệp Cẩm Lê ích kỷ, giờ xem Lý Thanh Thanh còn chẳng lương tâm bằng.
Hai đồng rưỡi, cứ như là bố thí cho kẻ ăn mày bằng!