Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:39:40
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi bước cửa thì ngoài miệng Đinh Ngọc Cầm liên tục thốt những lời lẽ ngọt nhạt êm tai nhưng đồng thời đôi mắt mụ ngừng nháy nháy hiệu nhằm ám chỉ một toan tính mờ ám nào đó với Giang Thanh Hoan.

Chỉ tiếc là Giang Thanh Hoan vốn dĩ mang đầu óc của một kẻ bốc đồng ngốc nghếch nên chẳng thừa hưởng chút mưu mô xảo quyệt đày một bụng nào từ Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm để những chẳng thấu hiểu ẩn ý của mà trái còn oang oang mở miệng mách lẻo.

“Mẹ mặt con xem là Giang Đường đ.á.n.h con đấy! Rõ ràng nó là đứa động thủ đ.á.n.h còn bắt con cúi đầu xin !”

Bởi vì ăn chực chờ trong căn gác xép nhỏ quá lâu và tận hưởng những tháng ngày sung sướng quá mức nên Giang Thanh Hoan thực sự hoang tưởng bản là một nàng thiên kim tiểu thư gió gió mưa mưa để quên khuấy mất hiện thực rằng ả cũng từng chỉ là một kẻ bần hàn đến cơm cũng chẳng mà ăn cho no bụng.

Và hơn hết ả vẫn luôn đinh ninh rằng Giang Đường vẫn mãi là cái con đàn bà ngu ngốc khờ khạo dễ dàng cả gia đình ả thao túng dắt mũi như xưa!

Tuy nhiên Đinh Ngọc Cầm là kẻ lão luyện trong việc co duỗi nhún nhường nên mụ lập tức lén lút kéo lấy cánh tay Giang Thanh Hoan rít qua kẽ răng thì thầm nhắc nhở:

“Thanh Hoan , chẳng nhẽ con thực sự cái con ranh Giang Đường đó tống cổ đường bởi vì con đừng quên rằng căn nhà hiện tại vẫn đang tên nó nên khôn hồn thì mau nhẫn nhịn cho .”

lúc gã Giang Đức Hải cũng ném cho Giang Thanh Hoan một ánh mắt lườm nguýt sắc lẹm nhằm cảnh cáo ả gây thêm rắc rối.

Dưới sức ép răn đe của bố thì Giang Thanh Hoan đành uất ức cúi đầu nghiến răng nặn ba chữ “ xin ” dẫu cho trong lòng chẳng cam tâm tình nguyện chút nào.

Vừa dứt lời là ả lập tức ngoắt dậm chân bỏ đóng sầm cửa để trút bỏ ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực.

Đinh Ngọc Cầm lập tức ngoắt thái độ khoác lên mặt nụ giả lả dỗ dành:

“Đường Đường , dẫu Thanh Hoan cũng là em gái của con và vì nó còn nhỏ tuổi hiểu chuyện nên con đừng chấp nhặt mà giận dỗi em nó nhé.”

“Em gái ? Từ bao giờ mà chuyện hạ sinh đứa con thứ hai thế nhỉ bởi vì vốn là con một nên lấy em gái từ trời rơi xuống thế , thế nên bà bớt cái thói đắp vàng trát ngọc lên mặt Giang Thanh Hoan .”

Giang Đường lập tức buông lời mỉa mai vô cùng sắc bén để đáp trả.

Câu tưởng chừng như chỉ nhắm Giang Thanh Hoan nhưng thực chất hung hăng tát thẳng mặt cả gã Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm.

Nụ giả tạo khuôn mặt của đôi vợ chồng mang dã tâm lang sói rốt cuộc thể duy trì nổi nữa mà bắt đầu rạn nứt để lộ vẻ mặt phẫn nộ tột độ xen lẫn ánh mắt trừng trừng hằn học chòng chọc Giang Đường.

Trong lòng hai bọn họ lúc đều cuộn trào vô vàn thắc mắc bởi lẽ rõ ràng thứ sắp đặt đấy và Giang Đường vốn dĩ bán đứt cho bọn buôn đưa lên tàu hỏa cơ mà, thì cớ làm lù lù về thế .

Cô chẳng những về bình an vô sự mà dường như còn trở nên sắc sảo gai góc chứ chẳng còn dễ bề nắn bóp như nữa.

Rốt cuộc ở khúc giữa xảy sai sót chí mạng nào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-8.html.]

Bọn họ vẫn luôn chực chờ khi tống khứ Giang Đường thì sẽ lập tức tranh thủ thời gian để vơ vét dọn sạch sành sanh tài sản trong cái nhà cơ mà!

Giang Đức Hải vội vã nháy mắt hiệu cho Đinh Ngọc Cầm nên mụ tức tốc khôi phục nụ giả tạo vờ vịt quan tâm hỏi han:

“Đường Đường , con đang đói bụng nên để thím nấu cơm cho con ăn nhé...”

“Không cần!”

Giang Đường lạnh lùng cất lời từ chối thẳng thừng.

Nguyên chủ từng hạ t.h.u.ố.c mê lú lấp một nên nếu giờ để Đinh Ngọc Cầm nhúng tay nấu nướng thì ai dám đảm bảo mụ sẽ lén bỏ thêm độc d.ư.ợ.c thức ăn, do đó cô tuyệt đối thể mạo hiểm đ.á.n.h cược tính mạng thêm nào nữa.

Lúc Giang Đường đang lù lù giữa bếp với chiếc thớt và con d.a.o thái thức ăn ngay tầm tay.

Cô điềm nhiên vớ lấy con d.a.o phay hờ hững vung vẩy tay và chĩa thẳng ánh mắt sắc lạnh về phía Đinh Ngọc Cầm cùng Giang Đức Hải mà rành rọt tuyên bố:

“Các mau cút hết ngoài cho sẽ tự nấu cơm.”

“Đường Đường , con...”

“Cút ngoài mau!”

Giọng đanh thép của Giang Đường mang theo luồng sát khí buốt giá y hệt như ánh sáng sắc lẹm đang lóe lên từ lưỡi d.a.o phay tay cô .

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm đưa mắt với vẻ mặt cam tâm chút nào nhưng bọn họ thừa hiểu hiện tại là thời điểm thích hợp để xé rách mặt nạ với Giang Đường, thế nên hai vợ chồng đành cuống cuồng buông vài lời quan tâm giả tạo chậm chạp bước khỏi bếp.

Chờ đến khi hai bóng lưng xảo trá khuất hẳn thì Giang Đường mới buông con d.a.o xuống vội vã đóng chặt cửa bếp để cúi đầu dịu dàng hai đứa trẻ.

“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt , hai đứa đừng sợ vì đuổi hết .”

Thế nhưng hai đứa trẻ vẫn rụt rè nép chặt với khuôn mặt lấm lem bùn đất cùng đôi mắt to tròn đen láy đang ngước nụ hiền từ môi Giang Đường bằng ánh mắt ngập tràn sự ngỡ ngàng xen lẫn thảng thốt.

Rõ ràng mặt chúng chính là ruột nhưng biểu cảm khuôn mặt nhỏ xíu của hai em hiện hữu sự đề phòng cẩn trọng e dè vốn dĩ nên ở một đứa trẻ.

Triều Triều dũng cảm bước lên dang tay ôm trọn lấy Nguyệt Nguyệt nghẹn ngào cất tiếng: “Mẹ ơi, xin đừng đ.á.n.h Nguyệt Nguyệt mà nếu đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con .”

Nguyệt Nguyệt núp kỹ lưng trai với hốc mắt ầng ậc nước cất giọng mềm xèo nức nở:

“Mẹ ơi, con và trai thèm ăn bánh bao thịt , bọn con thấy đói bụng nên thể nhịn ăn cũng , chỉ xin đừng tức giận ạ?”

Loading...