“Y Y, bận thì bận nhưng chị nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để lao lực quá, bù mất đấy.” Giang Đường quan tâm đó dặn dò: “Y Y, mai làm chị nhắn với đồng chí Tống giúp em một câu nhé.”
“Câu gì thế em?”
“Chị cứ bảo là cá lưới, thể bắt đầu .”
Hoàng Y Y hiểu câu đầu đuôi của Giang Đường nhưng cũng thắc mắc, gật đầu: “Được, em yên tâm, chị sẽ chuyển lời.”
“Cảm ơn chị Y Y. Chị về nghỉ ngơi sớm , chúc ngủ ngon.”
“Em ngủ ngon.”
Chia tay Giang Đường, Hoàng Y Y về nhà, sợ làm ồn nên cô rón rén đẩy cửa.
Nào ngờ chân bước qua ngưỡng cửa, một cái bát sứ bay vèo tới, vỡ tan tành ngay chân cô.
Xoảng!
Kèm theo đó là giọng chua ngoa của Lý Quế Hoa: “Hoàng Y Y, mày còn đường vác mặt về ? Mày xem mấy giờ ? Con dâu nhà ai giờ mới về, ai mày chim chuột với trai ?”
Tâm trạng vui vẻ khi gặp Giang Đường tan biến sạch, sự mệt mỏi ập đến nhấn chìm Hoàng Y Y.
Cô bất lực giải thích: “Mẹ, trưa con về đưa cơm mà, dạo con tăng ca ở đơn vị, chuyện trai gái gì .”
“Công việc, công việc là công việc! Hoàng Y Y, mày tưởng công việc là ngon ? Là bà tướng ? Con trai tao việc chắc? Mày ngày hôm nay là nhờ tiền mồ hôi nước mắt con trai tao nuôi mày đấy, thì mày sung sướng thế ? Suốt ngày kêu tăng ca, sớm về khuya, ai làm chứng cho mày tăng ca? Mày giấu trai bên ngoài bố ai mà !”
“Mẹ, con ... con ở cùng nhóm nghiên cứu, đồng nghiệp con làm chứng mà.” Hoàng Y Y yếu ớt thanh minh.
Lý Quế Hoa rít lên: “Biết thằng nhân tình của mày ở ngay trong cái nhóm gì đấy, chúng mày tằng tịu với , cắm sừng con trai tao!”
Những từ ngữ bẩn thỉu như “gian phu dâm phụ” như mũi tên độc đ.â.m thẳng tim Hoàng Y Y khiến mặt cô trắng bệch, còn giọt máu, môi run rẩy.
Hoàng Y Y làm mệt, ngày nào cũng về đưa cơm cho chồng, sáng dậy sớm dọn dẹp giặt giũ, việc nhà bỏ bê chút nào, tiền lương cũng nộp hết cho bà .
Cô nhẫn nhịn hết mức thể nhưng Lý Quế Hoa vẫn hài lòng.
Hoàng Y Y siết chặt nắm tay, đôi co với chồng nữa: “Mẹ, con mệt , mai còn làm, con về phòng ngủ đây, cũng ngủ sớm .”
“Mày ?! Mày dựa mà ! Hoàng Y Y, mày rõ ràng cho tao, tại tao mày giai thì mày im thít, tao trúng tim đen nên chột ? Con trai, bảo con vợ mày đắn mà, cho nó làm ...”
Bước chân Hoàng Y Y khựng , cô từ từ đầu.
Lúc cô mới phát hiện Lý Vệ Quốc đang trong góc tối, cách Lý Quế Hoa xa.
Để tiết kiệm điện, Lý Quế Hoa chỉ thắp ngọn đèn dầu tù mù, ánh sáng yếu ớt chỉ soi rõ bóng bà nên Hoàng Y Y thấy chồng đang trong bóng tối.
Cô cứ ngỡ huấn luyện cả ngày mệt nên ngủ .
Ai ngờ khi chồng dùng những từ ngữ dơ bẩn x.úc p.hạ.m cô, chồng cô im hai cãi vã, hề lên tiếng bênh vực vợ lấy một lời.
Hoàng Y Y luôn tin rằng chồng yêu sâu sắc, cũng yêu chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-170.html.]
Nếu sự bảo vệ của Lý Vệ Quốc, cô thể làm thuận lợi như .
Chẳng lẽ... cô lầm?
Niềm tin trong lòng Hoàng Y Y lung lay dữ dội khi bóng chồng im lìm trong bóng tối.
Đó là đầu gối tay ấp của cô, thật sự thờ ơ cô bôi nhọ thanh danh ?
Miệng Lý Quế Hoa vẫn tuôn những lời lẽ cay độc, c.h.ử.i bới thậm tệ.
Hoàng Y Y thấy gì nữa, chỉ trân trân Lý Vệ Quốc.
Lý Vệ Quốc lẽ nhận sự bất thường của vợ, ánh mắt tố cáo và thất vọng tột cùng khiến chột , miễn cưỡng dậy, một câu cho lệ: “Mẹ, thôi , đừng nữa. Mẹ cũng mệt , ngủ thôi.”
Lý Quế Hoa c.h.ử.i thêm vài câu cho sướng miệng mới hậm hực về phòng.
Nửa tiếng .
Hoàng Y Y và Lý Vệ Quốc chung giường, cô lưng với chồng, nhắm nghiền mắt nhưng ngủ , nước mắt tủi hờn lặng lẽ rơi ướt đẫm gối.
Lòng cô đau như cắt nhưng cũng dù chất vấn Lý Vệ Quốc cũng chẳng nhận câu trả lời mong .
Lý Vệ Quốc xoay , hướng về phía lưng vợ, đưa tay định sờ soạng.
Hoàng Y Y như con chim sợ cành cong, hất tay chồng : “Anh làm gì đấy?”
Hành động chọc giận Lý Vệ Quốc.
Anh bật dậy, quát lớn: “Anh làm gì ? Vợ chồng ngủ với , làm gì vợ thì gì sai? Hoàng Y Y, bây giờ em cấm vận , là đúng, em thằng nào bên ngoài ?”
Hoàng Y Y trừng mắt chồng, đôi mắt đỏ ngầu uất ức, cô vùng dậy tát Lý Vệ Quốc một cái cháy má.
“Lý Vệ Quốc, điên ? Tôi là loại rẻ tiền thế ? Tôi là vợ , thà tin lời bậy bạ chứ tin ?” Hoàng Y Y tuyệt vọng chất vấn.
Lý Vệ Quốc giường, im lặng một lúc.
Có vẻ cái tát của vợ làm tỉnh ngộ đôi chút, cuối cùng cũng tiếng .
“Y Y, xin ... nóng quá, nghi ngờ em , em là vợ , tin em chứ... Y Y , khó nhưng cũng cái lý của bà... Em xem chúng cưới bao lâu mà con, vì chuyện con cái mà mới xét nét em... Y Y, con thì nhà mới thực sự là một gia đình. Lúc đó làm, em ở nhà dạy con, thế chẳng ? Con do em dạy dỗ chắc chắn sẽ thông minh giống em...”
Lý Vệ Quốc thực cũng giống hệt , năng dẻo quẹo.
Ban đầu Hoàng Y Y cũng xuôi xuôi, mâu thuẫn chồng nàng dâu chủ yếu là do chuyện con cái.
Nên khi Lý Vệ Quốc kéo tay cô, cô từ chối.
Tay bắt đầu sờ soạng.
khi đến câu “em ở nhà dạy con”, Hoàng Y Y bừng tỉnh, đẩy mạnh chồng .
“Anh... ý gì? Anh nghỉ việc ở nhà trông con á?”
Lý Vệ Quốc vợ với ánh mắt lạnh lùng đến tàn nhẫn.