Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:41:19
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Triều Triều sớm dán chặt mâm cơm ngào ngạt hương thơm bàn với đĩa thịt ba chỉ kho tàu bóng bẩy, bát trứng hấp vàng ươm núng nính cùng những bát cơm trắng ngần dẻo thơm, bất kỳ món nào trong đó cũng đủ khiến thèm thuồng há to miệng nhai ngấu nghiến để cổ họng cứ liên tục nuốt nước bọt ực ực.

Do bé trưởng thành và thông minh hơn Nguyệt Nguyệt nhiều nên dễ lung lạc dỗ dành như em gái, bởi cho đến tận lúc tâm trí vẫn khắc sâu ánh mắt ghê tởm hắt hủi cùng những cú đá tàn nhẫn vô tình mà nguyên chủ từng giáng xuống hai em.

Thực chất cặp sinh đôi long phụng hề run sợ sự dữ tằn tàn bạo của nguyên chủ mà cái chúng thực sự khiếp sợ chính là cảm giác ruột ruồng rẫy chán ghét.

Thế nhưng... đồ ăn quả thực thơm quá mất...

Cuối cùng Triều Triều cũng thể chiến thắng nổi cơn thèm ăn nên đành nuốt nước bọt cái ực lững thững bước tới.

Cậu bé để Giang Đường bế lên như em gái mà tự hì hục trèo tót lên chiếc ghế gỗ cao vốn chỉ dành cho lớn ngửa cổ đăm đăm mâm cơm thịnh soạn bàn.

Dẫu hai em tuổi đời còn nhỏ nhưng cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện bởi ngay khi mâm chúng hề vồ vập lao cướp thịt ăn ngấu nghiến mà chỉ dùng đôi mắt to tròn lúng liếng ngoan ngoãn ngước Giang Đường, đồng thời liên tục hít lấy hít để từng ngụm khí nóng hổi như thể chỉ cần hít no mùi hương thôi là cái bụng lép kẹp sẽ tự động no căng .

Giang Đường nhịn mà phì thích thú lên tiếng giục: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt , hai đứa bắt đầu cầm thìa lên ăn cơm đấy để xới cơm cho nhé.”

Cô ân cần xới cho mỗi bé một bát cơm trắng dẻo thơm múc thêm cho mỗi đứa một bát trứng hấp vàng óng, đoạn cô dùng thìa cẩn thận dằm nhuyễn phần trứng đưa lên miệng thổi phù phù cho bớt nóng khi đẩy nhẹ về phía hai đứa trẻ kèm theo lời nhắc nhở ân cần:

“Hai con ăn bát trứng hấp cho ấm bụng nhé nhưng coi chừng bỏng đấy, nhớ thổi nguội hẵng xúc ăn nha.”

Việc Giang Đường quyết định cho hai đứa trẻ ăn trứng hấp nguyên do sâu xa, bởi lẽ chúng chịu cảnh nhịn đói quá lâu cộng thêm cơ thể đang dấu hiệu suy dinh dưỡng trầm trọng.

Nếu để những đứa trẻ đang trong tình trạng đói lả đột ngột nạp cơ thể những món ăn quá nhiều dầu mỡ thì dày non nớt của chúng sẽ thể chịu đựng nổi, dẫn đến tình trạng trào ngược buồn nôn hoặc thậm chí là đau bụng tiêu chảy quằn quại.

Do đó bát trứng hấp thanh đạm nhưng giàu dinh dưỡng chính là lớp lót hảo giúp bao t.ử của hai bé cưng kịp thời thích nghi đó mới tiến tới việc thưởng thức món thịt ba chỉ kho béo ngậy đậm đà thì quả là trọn vẹn.

“Anh hai ơi, đúng là trứng hấp thơm thơm !”

Nguyệt Nguyệt bưng cái bát nhỏ bằng hai tay nở nụ ngọt ngào rạng rỡ để lộ đôi má lúm đồng tiền bé xíu hằn sâu bên khóe miệng.

Cũng chính khoảnh khắc Giang Đường mới ngỡ ngàng nhận cô con gái cưng của sở hữu đôi má lúm đồng tiền duyên dáng đến , kết hợp cùng khuôn mặt bầu bĩnh hệt như quả táo nhỏ và đôi mắt to tròn ầng ậc nước thì cam đoan khi lớn lên nhan sắc sẽ còn đốn gục hàng vạn trái tim cho mà xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-11.html.]

Cô bé rụt rè thò chiếc lưỡi hồng hào bé xíu l.i.ế.m nhẹ một miếng trứng hấp nhưng vì đồ ăn vẫn còn nóng nên chiếc lưỡi lập tức rụt ngoắt trong chớp mắt.

Dẫu nóng đôi chút nhưng điều đó thể dập tắt nổi niềm khao khát ăn ngon của cô nhóc, thế là cô bé phồng hai má lên thổi phù phù liên tục vội vã đút ngay thìa thứ hai miệng.

Vị mềm tan béo ngậy của trứng hòa quyện cùng chút đậm đà của nước tương và hương thơm ngào ngạt của mỡ lợn ủ kín bên trong cùng lúc bung tỏa mạnh mẽ đ.á.n.h thức giác quan đầu lưỡi.

Với vốn từ vựng ít ỏi của một đứa trẻ thì Nguyệt Nguyệt dùng những mỹ từ phức tạp để miêu tả hương vị nên cô bé chỉ trợn tròn đôi mắt kinh ngạc reo lên đầy phấn khích:

“Ngon quá xá ơi!”

Cô bé chỉ tự nhấm nháp ngon lành mà còn đưa tay lay lay ống tay áo Triều Triều giục giã: “Anh hai ơi mau thổi phù phù ăn trứng .”

Triều Triều cảnh em gái xúc từng thìa trứng hấp ăn ngon lành thì cái bụng trống rỗng của sớm biểu tình ùng ục liên hồi nên cũng chẳng buồn kìm nén thêm nữa mà dứt khoát cầm chiếc thìa lên múc ăn ngấu nghiến.

Miếng đầu tiên trôi xuống họng, chao ôi mà ngon đến thế!

Miếng thứ hai nối tiếp theo , ôi chu choa vẫn cứ là ngon tuyệt cú mèo!

Trong lúc ăn lấy ăn để thì Triều Triều vẫn quên lén lút liếc mắt đưa tình quan sát Giang Đường ở phía đối diện, bởi lẽ nhóc thực sự ngờ rằng nấu nướng dẫu nay vốn dĩ căm ghét việc bước chân nhà bếp, kể những món ăn còn mang hương vị xuất sắc đến nhường .

Mẹ của ... quả thực vô cùng tài giỏi...

Chút ngưỡng mộ kinh ngạc xen lẫn sự yêu mến thầm kín dành cho Giang Đường lúc đều giấu nhẹm đằng đôi mắt đen láy tĩnh lặng của bé.

là một nhóc ngoài lạnh trong nóng khẩu thị tâm phi vô cùng đáng yêu nha~

Đương nhiên Giang Đường thu trọn bộ dáng vẻ lén lút trộm vô cùng cẩn trọng của Triều Triều trong tầm mắt thầm đắc ý: Oắt con !

Không chỉ trứng hấp làm ngon nhức nách nhé mà món thịt ba chỉ kho tàu lát nữa mới gọi là tuyệt đỉnh cơ!

Chỉ trong chớp mắt mà hai bé cưng dọn sạch sành sanh bát trứng hấp đến mức cạo trơn láng tận đáy bát mà vẫn còn chép miệng thòm thèm vương vấn, đặc biệt là cô nhóc Nguyệt Nguyệt cứ hận thể úp nguyên cái mặt bầu bĩnh trong bát để vét nốt chút xíu nước sốt đọng đáy, cái dáng vẻ tiếc của trông chẳng khác nào một chú mèo con đang thèm thuồng mút mát cả.

Sau khi đảm bảo hai đứa trẻ gặp bất kỳ phản ứng bất lợi nào với dày thì Giang Đường mới gắp những miếng thịt ba chỉ kho mọng nước bỏ bát cơm nhỏ của chúng lớn giọng giục:

Loading...