Giang Mỹ Thư gật đầu, thổn thức một tiếng: “Đương nhiên .”
Cô ghé tai Lương Thu Nhuận, thấp giọng : “Người tiểu biệt thắng tân hôn, xem chúng thế ?”
Nói xong, cô còn nhẹ nhàng vặn vẹo cái eo thon thả.
Lương Thu Nhuận tức khắc hít hà một , cả như nổ tung, bật dậy, trực tiếp ôm Giang Mỹ Thư trong lòng ngực.
Tư thế như cây cung kéo căng, nơi eo bụng chợt lấp đầy.
Bọn họ giờ phút chính là loại tư thế đó.
Theo một trận ôm hôn kịch liệt, biên độ thể cũng theo đó lớn dần.
Hết đợt đến đợt khác, lên lên xuống xuống.
Liên quan ánh trăng đều hổ trốn trong tầng mây.
Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận tới mấy , cô chỉ chính nhiều đưa bay lên tận trời xanh, tàu lượn siêu tốc lao xuống, đưa bay lên trời.
Cái loại cảm giác kích thích đó làm cả cô nhịn run rẩy.
Cô đến giọng đều khàn đặc, đuôi mắt đỏ bừng, hổ cuộn ngón chân : “Lão Lương, nghỉ ngơi một lát .”
Lương Thu Nhuận cúi đầu: “Anh mệt.”
Giang Mỹ Thư nghẹn lời, nhỏ giọng, ngay cả đầu ngón tay cũng động: “Em mệt, nghỉ ngơi.”
Chính là trâu cũng lúc nghỉ ngơi chứ, tổng thể vẫn luôn cày ruộng mãi .
Lương Thu Nhuận khẽ, lúc mới thong thả ung dung lui , khoảnh khắc rời , Giang Mỹ Thư nháy mắt liền ngất lịm .
Lại nữa tỉnh là mặt trời lên cao.
Giang Mỹ Thư cảm giác đêm nay là năm nào, mãi đến khi Trương tỷ bên ngoài nhận thấy động tĩnh, gõ cửa: “Giang đồng chí, cô tỉnh ?”
Kỳ thật 11 giờ trưa, giấc ngủ nướng của Giang Mỹ Thư kéo dài thật lâu.
Giang Mỹ Thư “ai” một tiếng: “Tỉnh , chị .”
Thanh âm chút khàn, tối hôm qua kêu quá lợi hại.
Có thể là chút đau họng, cô nuốt nước miếng.
Trương tỷ tạm dừng một lát, cho Giang Mỹ Thư thời gian mặc quần áo, đó mới đẩy cửa , báo cáo công việc: “Giang đồng chí, là thế , còn năm ngày nữa là Tết , hỏi một chút trong nhà sắm sửa hàng Tết ?”
Lúc Giang Mỹ Thư ở nhà, Lương Thu Nhuận cũng từng trở về, cơ bản đều tăng ca ở đơn vị, buổi tối cũng nghỉ tạm ở văn phòng.
Cho nên Trương tỷ kỳ thật ít chạm mặt Lương Thu Nhuận, thế cho nên hàng Tết nhà bọn họ rốt cuộc là làm làm, Trương tỷ trong lòng cũng yên tâm.
Giang Mỹ Thư xong lời , cô ngẩn một lúc lâu: “Muốn ăn Tết a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-923.html.]
Sắp đến năm 78 , sắp cải cách mở cửa .
“ .”
“Không ngài cùng Lương xưởng trưởng năm nay ăn Tết ở Dương Thành ?”
Nếu ở thì cần làm hàng Tết, nếu ở thì làm.
Bởi vì nhà bên ai, sắm sửa hàng Tết đến cuối cùng cũng đều lãng phí.
Giang Mỹ Thư gật đầu: “Chúng đều ăn Tết ở bên , làm hàng Tết . Trương tỷ, chị dẫn cùng chợ xem một chút, Tết nhất mua chút gì cho .”
Trương tỷ do dự một chút: “Hôm nay khả năng , giờ ngoài chợ cũng còn hàng ngon, để mai.”
Giang Mỹ Thư hẹn thời gian với chị : “Vậy để ngày mai.”
Chờ Trương tỷ ngoài nấu cơm.
Giang Mỹ Thư dọn dẹp nhanh nhẹn xong, hai chân tuy rằng chút mềm, nhưng ít nhất còn thể đường. Cô nhéo nhéo thịt mềm bên hông , thầm nghĩ thể của hình như kiên cường hơn ít.
**
Không.
Phải là càng làm càng hăng.
Nghĩ đến đây, Giang Mỹ Thư mỉm , cô một chuyến quầy hàng. Dương Thành những năm vẫn náo nhiệt. Những tiểu thương khắp hang cùng ngõ hẻm từ Nam chí Bắc đều tính toán nhập một lô hàng Tết, cho nên các quầy hàng đều bận rộn ngơi tay.
Lý Thúy Cầm đây làm trợ thủ cho Tiểu Từ, hai đều lo liệu hết việc, thật sự là bán hàng lấy tiền đến mỏi nhừ cả tay.
Một rao, một thu, bận đến mức uống miếng nước cũng thời gian.
Lúc , Tiểu Từ cũng chê Lý Thúy Cầm dư thừa nữa, ngược còn loại cảm giác may mắn, may mà Tết thêm giúp đỡ, bằng một cô vắt chân lên cổ cũng lo xuể.
Lúc Lý Thúy Cầm bận rộn, cô dùng một sợi dây thừng buộc Bảo Căn ở bên hông, khiến cho Bảo Căn chỉ thể hoạt động trong phạm vi 3 mét quanh cô.
Đây cũng là chuyện cách nào khác, Bảo Căn mới hơn hai tuổi, nhà trẻ đều chê thằng bé quá nhỏ, nhận.
Lý Thúy Cầm vì sinh kế, vì công việc, chỉ thể buộc con eo.
Chỉ là ánh nắng chói chang thế , đứa trẻ hai tuổi phơi đến mắt mở , chút đáng thương.
Giang Mỹ Thư một hồi mới : “Sao đưa Bảo Căn đến nhà trẻ?”
“Họ thằng bé quá nhỏ, sáu tháng cuối năm mới nhận.” Lý Thúy Cầm bận rộn trả lời.
Giang Mỹ Thư thoáng qua Bảo Căn đang bò mặt đất nghịch đất, cô thở dài: “Cô hỏi thăm cô giáo bên xem, thể nhờ đưa chút quà cáp, xem thể nhận Bảo Căn .”
“Thúy Cầm, cô bận rộn như mà mang thằng bé theo bên , đây là cách .”
Lý Thúy Cầm tự nhiên , cô chua xót : “Để hỏi chút.”