Sợ Giang Mỹ Thư cự tuyệt, Lương Phong dứt khoát: “Tiểu thẩm, yên tâm, con khẳng định sẽ giám sát Lương Duệ, cho lười biếng.”
“Vậy thời gian các con đủ ?”
Lương Phong: “Đủ, chúng con mới nghỉ học hai tháng thôi, hiện tại ôn tập cũng bất quá là nhặt chương trình học .”
“Mẹ bảo chúng con mang sách vở đây, con cùng Lương Duệ đều mang theo, yên tâm, chúng con bày sạp khẳng định sẽ ảnh hưởng học tập.”
Giang Mỹ Thư tin tưởng Lương Phong, nhưng nàng tin Lương Duệ. Nàng theo bản năng Lương Duệ. Lương Duệ hành lang chạm khắc, cúi đầu, mắt đào hoa liễm, lông mi thon dài cong vút như cái quạt nhỏ dày đặc: “Con cũng thể làm .”
Đây là lời hứa.
Giang Mỹ Thư một hồi lâu: “Mẹ hy vọng các con cần lẫn lộn đầu đuôi, bởi vì bày sạp mà chậm trễ thi đại học. Bày sạp khi nào cũng thể bày, nhưng thi đại học chỉ một .”
Lương Duệ thu liễm thở cà lơ phất phơ , cả đều thẳng vài phần, ừ một tiếng: “Con hiểu .”
“Vậy ngày mai Tiểu Từ sẽ sạp hàng, các con dẫn dắt nhiều một chút, đến lúc đó các con bận rộn lo thì Tiểu Từ sẽ đắp .”
Tiểu Từ là tiểu tỷ do Thẩm Ngân Bình giới thiệu tới, cũng là quen ở sạp hàng, là khổ, giúp bác gái nàng bày sạp nhưng đối phương trả tiền lương. Thậm chí ngay cả cơm cũng cho ăn no.
Trước Thẩm Ngân Bình thấy Tiểu Từ đáng thương, liền chia đồ ăn của cho Tiểu Từ, thường xuyên qua hai liền quen thuộc. Thẩm Ngân Bình khi rời , lo lắng sạp hàng ai phụ trách, liền giới thiệu Tiểu Từ cho Giang Mỹ Thư.
Bị nàng gọi một tiếng, Tiểu Từ nhút nhát sợ sệt dậy, trắng nõn sạch sẽ, nhỏ nhỏ gầy gầy, như là cây gậy trúc.
Lương Duệ treo mí mắt, nàng một cái: “Tôi cô, còn cướp hai khách hàng của .”
Tiểu Từ đều sắp , hốc mắt đỏ bừng: “Không cướp, là bác gái bắt cướp, cướp bà liền cho cơm ăn.”
Tiểu cô nương tuổi lớn, phỏng chừng cũng mới mười tám mười chín tuổi, da mặt mỏng, gan cũng nhỏ, Lương Duệ một câu đều dọa .
Giang Mỹ Thư oán hận giơ tay vỗ một cái: “Cậu hù dọa Tiểu Từ, chờ các , sạp hàng của ai quản?”
Lương Duệ lúc mới thu hồi gương mặt hung thần ác sát, bẻ đầu ngón tay răng rắc vang: “Cô về nếu tới sạp hàng của chúng thì chính là một nhà, yên tâm , sẽ khi dễ một nhà.”
Hắn còn dứt lời, xong, Tiểu Từ càng yên tâm, nước mắt xoạch xoạch rơi, xem Giang Mỹ Thư tâm hốt hoảng: “Đừng , giỡn với em đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-884.html.]
Tiểu Từ đỏ mắt ừ một tiếng, đưa cáo từ.
Giang Mỹ Thư: “Em chỗ ở ?”
Tiểu Từ sở dĩ thể Thẩm Ngân Bình đào , nguyên nhân chính yếu vẫn là Thẩm Ngân Bình hứa hẹn, nếu Tiểu Từ tới sạp hàng bọn họ liền bao ăn ở.
Tiểu Từ lắc đầu: “Không . Em tính toán đến gầm cầu chắp vá cả đêm.”
Giang Mỹ Thư xoa xoa giữa mày: “Em hôm nay cứ ở đây, ngày mai , chị đưa em đến chỗ chị, bên còn thể kê cho em cái giường, đến lúc đó em mang em gái em cùng qua.”
Tiểu Từ , lập tức liền dập đầu với Giang Mỹ Thư, làm Giang Mỹ Thư hoảng sợ: “ đừng. Tân nhân tân sự tân xã hội, hiện tại chú ý mấy cái , em hảo hảo bán hàng cho chị là .”
Tiểu Từ gật gật đầu, nước mắt rơi xuống. Sống thoát thoát như làm bằng nước .
Chờ Tiểu Từ nghỉ ngơi, Giang Mỹ Thư chút phát sầu: “Cô bé như sạp hàng ?” Đừng để khách hàng tới to một chút liền dọa .
Lương Duệ , xùy một tiếng: “Cô là thấy bộ dáng cô điên cuồng cướp khách hàng khi bán hàng , cùng bộ dáng nhu nhược đáng thương, động một chút là hiện tại, quả thực là hai loại . Có cô ở sạp hàng, cô yên tâm . Cô là Lâm Đại Ngọc khi xuống sạp, Lỗ Trí Thâm khi lên sạp, cô ở bảo đảm khác cướp cô.”
Giang Mỹ Thư thấy qua Tiểu Từ bày sạp, nhưng Lương Duệ như , nàng nhưng thật chút tò mò.
**
“Ngày mai xem.”
Nàng thì làm , chờ ngày hôm theo sạp hàng , nàng xem như vì Lương Duệ như : Lỗ Trí Thâm khi lên sạp.
Trên cơ bản khách hàng ngang qua sạp của Tiểu Từ đều sẽ nàng dùng các loại biện pháp giữ . Không chỉ như , nàng tuy rằng mồm mép như Thẩm Ngân Bình, nhưng Tiểu Từ sinh a, trắng nõn sạch sẽ, gầy gầy yếu yếu, một đôi mắt to vô tội, gặp định liền nhút nhát sợ sệt kêu: “Vị đại ca , em thứ bán hết, trở về đánh, ngài liền đáng thương đáng thương em .”
Được .
Bị nàng phát một trận như , cơ hồ ngang qua sạp bọn họ, ít nhiều đều mua hàng. Không quan tâm mua nhiều ít, Tiểu Từ đều bán .
Cái làm cho Giang Mỹ Thư xem đến thế là đủ .
Bên cạnh Lương Duệ một bên sách, một bên trêu chọc nàng: “Cô quản?”
Hắn nhớ rõ Giang Mỹ Thư là loại thích thẳng thắn. Giống thủ đoạn kiểu Tiểu Từ, căn bản thể lọt mắt Giang Mỹ Thư.