Giang Mỹ Thư lắc đầu, : “Tùng tỷ, là cảm ơn chị mới , chị là diễn viên danh tiếng như , lựa chọn hợp tác với công ty nhỏ như chúng , thể hợp tác với chị là vinh hạnh của .”
Tùng Tú Chi thấp giọng : “Không , danh tiếng của ở xưởng phim bất kỳ tác dụng gì, thậm chí còn là công cụ để khác chèn ép , chỉ cô là công nhận .”
Tùng Tú Chi cũng coi như trải qua nhân tình ấm lạnh, nhưng chỉ Giang Mỹ Thư mới làm như .
Cô hít sâu một : “Cô yên tâm, Giang lão bản, nhất định sẽ quảng cáo thật , phụ sự tín nhiệm của cô đối với .”
Khi rời khỏi quán , Giang Mỹ Thư bảo Tùng Tú Chi về chuẩn , chờ đến lúc bên nàng xác định thời gian, liền đưa Tùng Tú Chi Dương Thành.
Mà Giang Mỹ Thư cũng ngờ, thuận lợi tìm phát ngôn thích hợp như . Nàng vội vã về Bằng Thành là vì chuyện bên còn xong.
Chỉ thể giải quyết từng việc một.
Nàng đầu tiên chạy một chuyến đến đài truyền hình CCTV, ngựa quen đường cũ tìm đồng chí Triệu, cũng chính là liên hệ bọn họ quảng cáo cho Hoành Thái.
Cho nên cũng coi như là quen cũ.
Giang Mỹ Thư tới nơi, thẳng: “Đồng chí Triệu, thật là làm phiền .”
“Tôi một dự án Tiểu Cửa Đông ở Bằng Thành, phát quảng cáo đài truyền hình CCTV, bên khi nào thể thời gian trống?”
Như loại quảng cáo phát đài truyền hình , đều cần xin phép , bằng trực tiếp lên sóng thì Giang Mỹ Thư mặt mũi lớn như .
“Giang đồng chí, cô phát quảng cáo?” Đồng chí Triệu chút ngạc nhiên, “Vậy quảng cáo Hoành Thái của các cô còn phát ?”
Xét về hiện tại, quảng cáo Hoành Thái phát sóng ba năm rưỡi, mà xe đạp Hoành Thái gần như trở thành thương hiệu xe đạp nhà nhà đều .
Giang Mỹ Thư do dự một chút, nàng Lương Thu Nhuận. Lương Thu Nhuận : “Vẫn tiếp tục phát.”
“Chỉ là thể đổi khung giờ vàng của quảng cáo Hoành Thái sang khung giờ khác.”
Hiện tại danh tiếng Hoành Thái nhà nhà đều đ.á.n.h , tạm thời cần vị trí quảng cáo khung giờ vàng nữa.
Đồng chí Triệu ngẫm nghĩ: “Vậy hết hạn đến cuối tháng , vặn buổi sáng 9 giờ còn một chỗ trống.”
Lương Thu Nhuận gật đầu: “Vậy vị trí khung giờ vàng ban đầu điều chỉnh , thể để cho công ty của ái nhân ?”
Đồng chí Triệu do dự: “Cái cũng thương lượng, cũng , vị trí quảng cáo đài truyền hình CCTV chúng nhiều, hơn nữa cũng đáng giá, nhưng hiện tại giống , từ khi quảng cáo Hoành Thái đ.á.n.h lên danh tiếng, ít thương nhân đều chằm chằm vị trí quảng cáo của CCTV chúng .”
“Trong đó lấy khung giờ vàng là nổi tiếng nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-me-ke-xinh-dep-bi-troi-buoc-he-thong-doc-ac/chuong-1149.html.]
Lương Thu Nhuận: “Nếu thể để ái nhân của cạnh tranh vị trí , hết thảy đều dễ .”
Hai bên bốn mắt , đó là một loại cảm xúc hiểu rõ ngầm.
Đồng chí Triệu nháy mắt hiểu: “Tôi tìm đồng nghiệp hỏi một chút.”
Qua mười mấy phút, trong lúc Giang Mỹ Thư thấp thỏm, đồng chí Triệu nữa , mang đến một tin tức mới: “Quảng cáo Hoành Thái khi rút cuối tháng, mắt vẫn quảng cáo khác tới cạnh tranh, cho nên liền nhường vị trí cho Giang lão bản tiếp nhận.”
“Bất quá, giá cả thì vẫn là quy tắc cũ , nhưng một điều kiện.”
Giang Mỹ Thư: “Anh .”
“Các cô băng ghi hình quảng cáo 30 giây, đại khái giữa tháng, muộn nhất là ngày hai mươi đưa tới, nhân viên công tác bên trong chúng cũng cần xét duyệt nội dung video của các cô đủ tư cách .”
Giang Mỹ Thư tính toán ngày tháng: “Hôm nay là ngày 7, giữa tháng gửi tới, muộn nhất ngày hai mươi, sai biệt lắm chúng còn mười ba ngày chuẩn .”
“Đồng chí Triệu, yên tâm, đó chúng chắc chắn sẽ đưa băng ghi hình quảng cáo tới.”
“Vậy .”
Đồng chí Triệu gật đầu: “Chờ tin của các cô.”
Chờ khi ngoài, Lương Thu Nhuận hướng về phía đồng chí Triệu : “Đồng chí Triệu, túi hồ sơ của để quên ở đây , nhớ mang về văn phòng.”
Đây là nhắc nhở.
Đồng chí Triệu nháy mắt hiểu, vỗ trán một cái: “Nhìn cái đầu của , thật là lớn tuổi , quên, chạy một chuyến đem cả cần câu cơm của cũng quên mất.”
“Còn may Lương đồng chí nhắc nhở .”
Nhìn đối phương , Giang Mỹ Thư loại cảm giác nên lời. Sau khi nàng cùng Lương Thu Nhuận rời , thấp giọng : “Lão Lương, bên trong bỏ bao nhiêu?”
Lương Thu Nhuận bình tĩnh : “Một ngàn.”
“Giang Giang.” Hắn giơ tay sờ sờ đầu nàng, “Anh trong lòng em thoải mái, nhưng là Giang Giang, đây là quy tắc ngầm của trưởng thành khi qua .”
“Giống như là em mời Tùng Tú Chi quảng cáo , vì em trả phí quảng cáo cho cô ?”
Giang Mỹ Thư theo bản năng : “Đó là bởi vì em nhờ chị giúp đỡ a, chị làm việc cho em, em trả thù lao lao động.”
“ .” Lương Thu Nhuận tại giờ khắc , bình tĩnh như một cái máy, ở góc độ ngoài cuộc giúp Giang Mỹ Thư phân tích, “Em xem, Tùng Tú Chi giúp đỡ em, cho nên em trả thù lao lao động cho cô .”