Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 141: Thói Quen Nhổ Bã Trà Kỳ Lạ, Nửa Bao Thuốc Lá Của Bác Bảo Vệ

Cập nhật lúc: 2026-03-22 07:38:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổ họng Văn Vi Bác như thứ gì đó nghẹn , thốt nên lời, chỉ khẽ gật đầu.

Đợi đến ngày hôm Bạch Khê làm, việc đầu tiên Lâm Kiến Xuân làm là bảo cô nàng liên hệ với Viện trưởng Hồ, tìm một bác sĩ tâm lý khám cho Văn Vi Bác. Cô chắc thời đại bác sĩ tâm lý .

Bạch Khê liên hệ với Viện trưởng Hồ xong vẫn tìm lúc nào rảnh để báo cáo với Kỹ sư Lâm, vì Kỹ sư Lâm thực sự quá bận. Đợi đến buổi trưa, khi cô nàng lê tấm mệt mỏi vật , Bạch Khê vội rót cho cô một chén : "Kỹ sư Lâm, em tán gẫu với bên phòng hậu cần còn cung cấp cà phê, tỉnh táo lắm, chị cần ?"

"Tôi uống quen, vẫn thích hơn." Gần đây chất lượng lên , cơ hội nhổ bã cũng ít . "Hay là cứ lấy cho loại chất lượng kém một chút, nhổ vài ngụm bã , khi tỉnh táo hơn."

Bạch Khê nhận lời, đây là bài học đầu tiên về cách trở thành một trợ lý mà cô nàng học từ Trợ lý Lương: Đừng quan tâm kỹ sư mà bạn theo đưa yêu cầu kỳ quặc thế nào, bạn đều nghĩ cách đáp ứng. Bởi vì họ dùng não với cường độ cao, sẽ một chút sở thích kỳ lạ. Chỉ cần nguy hiểm đến tính mạng, cứ chiều theo là .

Phòng hậu cần Căn cứ 1 cung cấp đồ , nhất thời Bạch Khê cũng kiếm loại vụn chất lượng kém. Cô nàng bèn cầm kéo cắt nát bấy chỗ lá , pha một lượt mới bưng lên cho Lâm Kiến Xuân.

Lâm Kiến Xuân uống một ngụm , bã tranh chui miệng cô, cô phì phì nhổ mấy ngụm, cảm giác như nhổ hết đám tế bào não c.h.ế.t ngoài, cô dường như trở về những ngày tháng bục giảng vắt chéo chân uống . Những ngày đó, sướng thật.

Thấy tinh thần Lâm Kiến Xuân hơn nhiều, Bạch Khê : "Sáng nay em chạy một chuyến đến bệnh viện gặp Viện trưởng Hồ, Viện trưởng Hồ trong bệnh viện nhân tài loại , nhưng Viện trưởng Viện 3 hồi học thêm một khóa tâm lý học, thể trình độ chỉ là nửa mùa, Viện trưởng Hồ sẽ sắp xếp trò chuyện với sư Văn."

Lâm Kiến Xuân gật đầu: "Vất vả cho Tiểu Bạch chạy một chuyến ." Những gì cô thể làm đều làm, thế nào xem bản Văn Vi Bác thôi.

Khi Lâm Kiến Xuân đến cổng, Lục Huyền Chu mà vẫn đến. Lâm Kiến Xuân đoán chừng nhà máy cơ khí việc, nếu Lục Huyền Chu mỗi đều thà đến sớm đợi cô. Lâm Kiến Xuân nhấc chân định bắt xe buýt, nhưng bác bảo vệ ngăn : "Kỹ sư Lâm , tan làm hả?"

"Vâng ạ, bác ơi cháu chuyện với bác nữa , xe buýt sắp đến , cháu đây."

"Ấy , đừng vội, đối tượng của cháu chắc lát nữa là đến thôi."

Hai ngày nay Lục Huyền Chu hình như tra chút manh mối gì đó nên khá bận. Khổ nỗi giờ tan làm của Lâm Kiến Xuân cố định, Lục Huyền Chu cũng thể đến giờ mà làm gì, cứ ngày ngày đợi ở cổng. Anh một cuộc thương lượng "đơn phương hữu nghị" với bác bảo vệ, nhờ bác để ý giúp Lâm Kiến Xuân.

Bác bảo vệ vốn tưởng giữ chân một thì đơn giản, ai ngờ chẳng đơn giản chút nào. Cũng Lâm Kiến Xuân làm cả ngày lấy sức lực, cứ như con nghé con húc đầu xông ngoài, bác suýt nữa thì giữ nổi.

"Kỹ sư Lâm, cháu đợi , bác chuyện với cháu."

Lâm Kiến Xuân lúc mới dừng bước: "Chuyện gì ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-141-thoi-quen-nho-ba-tra-ky-la-nua-bao-thuoc-la-cua-bac-bao-ve.html.]

Bác bảo vệ vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nghĩ chuyện gì thể , trong đầu bác là những thứ thể . Ngay lúc Lâm Kiến Xuân định xông nữa, bác bảo vệ nhanh trí mở miệng: "Là chuyện cháu đưa cả bao t.h.u.ố.c của đối tượng cháu cho bác , bác cảm thấy ngại."

"Hả?"

"Cháu đợi bác một chút." Bác bảo vệ cố ý lục lọi tìm kiếm để kéo dài thời gian, lôi từ trong ngăn kéo nửa bao thuốc: "Thuốc , là trả cho đối tượng của cháu ."

Lâm Kiến Xuân bao t.h.u.ố.c lá cũ mèm mắt: "Cháu nhớ hình như bao t.h.u.ố.c mà?"

"Bao t.h.u.ố.c bác hút hết , bao t.h.u.ố.c đắt, nửa bao cũng bằng cả bao . Cháu mau nhận lấy , nếu trong lòng bác áy náy lắm."

Lâm Kiến Xuân hạ thấp giọng: "Cháu gần đây tổ chuyên án đến viện nghiên cứu chúng điều tra, ngay cả bác cũng điều tra ?"

Bác bảo vệ gật đầu ậm ừ, trong lòng thầm oán: Chứ còn gì nữa, đàn ông của cháu mới nhậm chức, ngọn lửa đầu tiên thiêu trực tiếp lên bác .

Lâm Kiến Xuân hiểu : "Vậy , nửa bao t.h.u.ố.c cháu cầm nhé, thể để bác phạm sai lầm ."

Nửa bao t.h.u.ố.c tới tay, Lục Huyền Chu đạp xe đạp, bấm chuông tới.

"Bác ơi, cháu nhé, bác yên tâm cháu sẽ giữ bí mật." Lâm Kiến Xuân nhảy lên yên xe đạp, còn vẫy tay với bác bảo vệ. Không ảo giác của cô , cô cứ cảm thấy sắc mặt bác bảo vệ hình như khó coi, tổ chuyên án gây áp lực cho bác ?

"Trong tay em cầm cái gì thế?"

"Thuốc lá lấy từ chỗ bác bảo vệ." Lâm Kiến Xuân kể chuyện tổ chuyên án điều tra bác bảo vệ.

"Vợ đúng là tâm địa thiện lương, thích làm việc ." Lục Huyền Chu nhếch khóe miệng, sáng mai gặp bác bảo vệ, e là ông sẽ ôm đùi mất.

Lâm Kiến Xuân khen đến mức ngại ngùng, ôm lấy lưng Lục Huyền Chu cọ cọ. "A, bao giờ mới nghỉ đây, em ôm ngủ quá." Mấy ngày nay ngày nào cô cũng chỉ ngủ một lúc, sắp đống kiến thức nhỏ bé nhưng hành xác vắt kiệt .

Lục Huyền Chu tưởng Lâm Kiến Xuân vắt kiệt , thèm thể , hàm súc : "Làm thêm ngày mai nữa, ngày nghỉ ."

"Được thôi."

"Ngoan, nhịn thêm một ngày nữa."

Loading...