Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 123: Chồng Yêu Trở Về, Cả Nhà Rộn Ràng Chuyện "Bát Quái"

Cập nhật lúc: 2026-03-22 07:38:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ khi nhà họ Tào xảy chuyện, Tào Hồng Phúc sốt cao lui, nhà họ Tống đến chỗ ông Tôn xin t.h.u.ố.c hạ sốt, nhưng đều tác dụng lắm, cứ hạ sốt, sốt hạ. Đến thứ ba nhà họ Tống xin t.h.u.ố.c hạ sốt của ông Tôn, ông Tôn bảo họ đưa đến bệnh viện kiểm tra, cứ sốt thế cũng cách, cũng gầy cả một vòng lớn. mụ góa Tống , Tào Hồng Phúc là kẻ ngốc sốt nữa cũng thế thôi, chừng còn trong họa phúc đột nhiên sốt đến hết ngốc thì ."

Mẹ Lục bĩu môi: "Nhà họ Tống chính là thấy nhà họ Tào còn ai nữa, nên mới dám trêu đùa như . Hận thể để Tào Hồng Phúc tự sốt c.h.ế.t , nhà họ Tống cũng tiện thể tống khứ thằng ngốc . Nhà họ Tào đắc ý bao, bây giờ đứa con trai độc nhất chà đạp thành thế . Chúng làm phàm chuyện gì cũng chừa một đường lui, phong thủy luân chuyển mà, ai sẽ chuyển đến ."

Mẹ Lục cảm thán xong, mới tiếp tục chuyện của Tào Hồng Phúc. Sau đó qua hai ngày, nhà họ Tống bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy đưa Tào Hồng Phúc đến bệnh viện, còn sắp xếp cho Tào Hồng Phúc viện, trong lúc Tống Thái Vi về nhà quần áo, Tào Hồng Phúc liền biến mất. Nhà họ Tống tìm kiếm khắp nơi hai ngày trời, cũng tìm thấy.

"Người nhà họ Tống , nếu hôm nay tìm thấy nữa, thì tìm nữa." Mẹ Lục hạ thấp giọng , "Bọn họ đều nhà họ Tống giả vờ bụng đưa Tào Hồng Phúc đến bệnh viện, nửa đường cố ý vứt ."

Lâm Kiến Xuân nghĩ như : "Trước đây con nhiều thấy Tào Hồng Phúc đến đầu ngõ chúng tìm Tống Thái Vi, tuy trí tuệ khiếm khuyết nhưng đến mức thể tự về nhà."

Mẹ Lục hít sâu một khí lạnh: "Chẳng lẽ là nhà họ Tống ngầm hại c.h.ế.t ? Không thể nào? Nhà họ Tống tàn nhẫn độc ác thế ? Vậy nhà chúng và nhà họ Tống sắp kết thành t.ử thù , nhà họ Tống liệu tay với nhà chúng ?"

Mẹ Lục càng nghĩ càng thấy khả năng, thành công tự dọa sợ, tay chân bủn rủn giường cử động . "Cũng khi nào A Chu mới về? Trong nhà đàn ông vẫn là yên tâm."

Con mà, đúng là thể nhắc đến. Trời tối hẳn, Lục Huyền Chu về .

Trong phòng vắng vẻ lạnh lẽo, trong lòng thót một cái. Vốn dĩ còn Thượng Hải thêm vài ngày để thu dọn tàn cuộc, nhưng vì cuộc điện thoại của Lý Công yêu cầu tổ chức phái đến thanh lọc Viện nghiên cứu, Lục Huyền Chu đẩy nhanh động tác thu lưới.

"Mẹ..."

Lục Huyền Chu gọi một tiếng, Lục Tiểu Đệ tiếng thò đầu từ phòng Lục: "Mẹ, chị dâu, con về ..."

Lục Huyền Chu tùy tiện đặt túi hành lý xuống, theo Lục Tiểu Đệ phòng Lục.

"Mẹ thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-123-chong-yeu-tro-ve-ca-nha-ron-rang-chuyen-bat-quai.html.]

"Anh, lợi hại thật đấy, đoán làm ?"

Lục Huyền Chu Lục Tiểu Đệ còn thể leo lẻo, đoán chừng Lục vấn đề gì lớn, nếu với tính cách của Lâm Kiến Xuân, sớm đưa đến bệnh viện . Anh phòng Lục, thấy giường Lục đặt một cái bàn vuông nhỏ, Lâm Kiến Xuân đang xếp bằng giường c.ắ.n đũa, thấy động tĩnh liền ngước mắt .

"Mẹ ốm đến mức xuống giường ạ?"

Mẹ Lục Lục Huyền Chu hỏi đến mức lúng túng, bà định vài câu lấp liếm, nhưng thằng con út thối tha nhanh mồm nhanh miệng vạch trần bà: "Không , bát quái đến mức dọa, sợ đến mức xuống giường ."

"Anh, dạy dỗ cho , gan bé bằng hạt đậu xanh, mà cứ thích bát quái." Lục Tiểu Đệ , đưa cái chổi lông gà đến tận tay Lục Huyền Chu.

Mẹ Lục nhịn nữa, chống tay xuống giường bật dậy đuổi theo Lục Tiểu Đệ đánh: "Cái thằng ranh con , mày còn xúi giục mày đ.á.n.h tao ? Phản thiên ! Xem hôm nay tao dạy dỗ mày một trận trò."

Lục Huyền Chu thấy bộ dạng trung khí mười phần của Lục, đoán chừng cũng chẳng chuyện gì to tát. Ánh mắt lơ đãng rơi xuống Lâm Kiến Xuân, Lâm Kiến Xuân đang xem vở kịch phiên bản con " đuổi con chạy, con chạy đằng trời" xem đến vui vẻ, liền cảm nhận một ánh mắt nóng rực rơi , quyến luyến tình tứ.

Lâm Kiến Xuân đến mức tim đập nhanh, vành tai cũng bắt đầu nóng lên, cô nhịn trừng mắt Lục Huyền Chu một cái. Lục Huyền Chu chẳng hề , ánh mắt vẫn nóng bỏng phác họa mi mắt và hình của Lâm Kiến Xuân. Anh cứ cảm thấy một chuyến, Lâm Kiến Xuân hình như chút da thịt hơn ? Không cô ở Viện nghiên cứu chịu ít uất ức ?

Lục Tiểu Đệ đuổi chạy toán loạn khắp phòng, chạy lưng Lục Huyền Chu cầu che chở, Lục Huyền Chu vô tình đẩy đến mặt Lục. Lục Tiểu Đệ đ.á.n.h mấy cái, cuống cuồng kêu lên: "Mẹ, ngửi thấy mùi gì ?"

"Mùi gì?" Mẹ Lục quả nhiên mắc lừa, bà hít hít mũi, "Là lò còn đang nấu cái gì ?"

Lục Tiểu Đệ tiện hề hề: "Mọi ngửi thấy mùi chua loét của tình yêu ? Anh con từ lúc cửa cứ chằm chằm chị dâu con, mặt chị dâu con con đến mức nở hoa mẫu đơn kìa."

Lâm Kiến Xuân nghiến răng: "Lục Huyền Chu, tay , thấy Lục Tiểu Đệ đang nhạo vợ ?"

Lục Huyền Chu một tiếng "vợ " câu dẫn đến mức khóe miệng cong lên, Lục Tiểu Đệ thấy tình hình vắt chân lên cổ định chạy, nhưng Lục Huyền Chu quét một đường chân ngã sấp mặt. Cuối cùng, kết thúc bằng tiếng lóc xin tha của Lục Tiểu Đệ.

Mẹ Lục đ.á.n.h con trai đ.á.n.h đến toát mồ hôi, cả cũng sức lực. "A Chu, con bê cái bàn xuống, chúng bàn ăn ăn. Mẹ nấu cho con bát mì nữa."

Loading...