Khổng Ngọc Trân lời cả giống đùa, da đầu tê dại, vội vàng đảm bảo: “Anh, yên tâm , bọn em dám nữa !”
Tô Thanh Từ cũng ch.ó săn gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, đừng là chủ động đồn, kể cả công an chủ động tìm đến, chúng cũng sẽ trốn tiệt!”
“Mang theo A Dũng !”
“Anh, thôi khỏi , hai đứa con gái dạo phố, mang theo một gã đàn ông to xác làm gì chứ?”
“Vậy thì đừng nữa!”
Tô Thanh Từ vội vàng ngăn Khổng Ngọc Trân : “Mang theo cũng , mang theo cũng mà! Chẳng những xách đồ giúp, còn thể dọa lui mấy phần t.ử bất hảo nữa chứ!”
Khổng Ngọc Trân bĩu môi, vẻ mặt phục. Tốt cái rắm, quản đông quản tây, cái làm cái chơi, mất cả hứng!
vẻ mặt của cả, cô ả cũng dám phản bác nữa, bĩu môi kéo Tô Thanh Từ đầu thẳng.
A Bố hiệu cho A Dũng, A Dũng vội vàng gật đầu theo hai .
“Ngọc Yến, hôm nay chúng chơi đây?” Khổng Ngọc Trân khỏi cửa cứ như chim sổ lồng, kéo tay Tô Thanh Từ hưng phấn mặt.
Tô Thanh Từ còn đang nhớ thương mụ mìn hôm qua, cũng chẳng tâm trạng chơi bời: “Hay là chúng xe buýt dạo quanh thành phố , ngắm sự phồn hoa của thủ đô, cảm nhận chút khói lửa nhân gian ở đây?”
Khổng Ngọc Trân lừa mà chút chính kiến nào: “Được, chúng cứ mãi, mãi, từ bến đầu đến bến cuối, từ bến cuối về bến đầu, mệt thì tùy tiện chọn một trạm xuống.”
Hai lên xe buýt tìm chỗ cạnh cửa sổ, cảnh vật lùi dần về phía , ríu rít ngừng.
Tô Thanh Từ dỗ dành cô công chúa nhỏ, bất động thanh sắc quan sát cảnh xung quanh.
Một buổi sáng trôi qua nhanh, ngay khi cô sắp từ bỏ ý định lượn lờ để về nhà, đột nhiên ở một đầu hẻm náo nhiệt, cô thấy một đứa bé quen thuộc.
Qua cửa sổ xe, phía bậc thềm ven đường, một đứa bé đôi mắt nhỏ như hạt đậu đang đảo quanh đ.á.n.h giá qua đường, chính là thằng bé tên “Tiểu Hoài” cùng đôi vợ chồng hôm qua.
Tô Thanh Từ lập tức dậy: “Ngọc Trân, thôi, khói lửa nhân gian đến !”
Khổng Ngọc Trân ngẩng đầu đầu phố phía , đợi xe dừng hẳn mới lên: “Được , dạo cả buổi sáng, cũng đói .”
Tô Thanh Từ kéo Khổng Ngọc Trân xuống xe. Bọn buôn ơi, chị mang cơm đến cho các cưng đây.
Tiểu Hoài ở bậc thềm, đôi mắt như lưỡi câu, qua đường, chọn lựa mục tiêu phù hợp yêu cầu từ trong đám đông.
Trẻ tuổi, xinh , giọng nơi khác, phụ nữ độc .
Đơn hàng hôm qua theo dõi sát ba ngày, kết quả thành, còn vì sợ hãi bỏ đồng bọn mà chạy trốn, về nhà phạt một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-433-ke-hoach-tu-nguyen-bi-bat-coc.html.]
Sau đó chú Đại Trang và mụ La thương trở về, chẳng những trách tội đưa tin sai lệch, còn bỏ mặc đồng đội, tối qua còn cho ăn cơm.
Sáng sớm nay phái tìm kiếm mục tiêu.
“Ngọc Yến, hôm nay nhất định ăn sập cái phố , cũng còn cơ hội đến Kinh Đô nữa !”
Tô Thanh Từ vẻ mặt ngạc nhiên: “Lời là ? Cô sắp ?”
Khổng Ngọc Trân gật đầu: “ , bảo ngày là về Thượng Hải !”
Mãi cho đến khi hai đôi giày xăng đan tinh xảo mắt dần xa, Tiểu Hoài mới chậm rãi ngẩng đầu, bóng lưng thướt tha của Tô Thanh Từ và Khổng Ngọc Trân.
“Người nơi khác!”
“Trẻ tuổi xinh !”
“Đáng tiếc, là hai !”
Tiểu Hoài quyết đoán từ bỏ, ánh mắt nữa tìm kiếm trong đám đông.
Tô Thanh Từ dẫn Khổng Ngọc Trân ngõ nhỏ, tìm một quán ăn vặt, gọi chè bột mì và bánh thịt chiên, ăn uống màng hình tượng.
A Dũng hai ăn ngon lành, cũng gọi một phần đồ ăn ở bàn khác từ từ thưởng thức.
Ăn xong, khỏi quán, Tô Thanh Từ A Dũng theo phía xa gần, nghĩ thầm tìm cách tống khứ cái đuôi , nếu theo một gã đàn ông to xác thế , khác cũng chẳng dám tay!
“Ngọc Trân, cái bánh thịt chiên ngon thật đấy, vỏ ngoài giòn tan, c.ắ.n một miếng nước thịt trào , thơm đến mức suýt nuốt cả lưỡi!”
“ đúng đúng, danh bất hư truyền, nếu xếp hàng lâu quá với để bụng ăn món khác, còn thể ăn thêm một phần nữa!”
Tô Thanh Từ xoa bụng, bóng gió: “Lục gia vất vả lắm mới đến Kinh Đô, cả ngày bận rộn chính sự, rảnh ngoài dạo đành, đến lộc ăn mấy món đặc sản cũng .”
Khổng Ngọc Trân nghĩ , đúng thật, cả ăn cơm là khách sạn mang lên, hoặc là ăn cùng khách hàng bên ngoài.
Mấy món ăn vặt đặc sắc kiểu hình như thấy ăn bao giờ.
“Anh Dư, là quán mua cho mấy phần bánh thịt chiên . Lúc nãy ăn thấy dùng giấy dầu gói mang đấy.”
“Anh cũng nếm thử , hương vị tồi đúng ? Mang về cho cùng nếm thử đồ ngon!”
Nói Khổng Ngọc Trân còn mở túi xách đưa tiền và phiếu cho A Dũng.
A Dũng chần chừ: “Đông xếp hàng lắm, chắc đợi một lúc đấy!”
Khổng Ngọc Trân mất kiên nhẫn xua tay: “Ôi dào, đợi một lát thì , cứ đợi là . Tôi với Ngọc Yến dạo trong ngõ , thấy phía còn đồ ăn ngon với chỗ chơi vui lắm. Lát nữa mua xong bánh thì qua tìm bọn , hoặc bọn tìm là chứ gì!”