Cả nhà bước cửa, Đỗ Quyên vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện . Cô cởi áo mưa, hạ thấp giọng : “Sao xa đến thế nhỉ.”
là gây một cú sốc lớn cho cô gái trẻ như cô. Mặc dù thấy tên thực sự độc ác, nhưng Đỗ Quyên định tìm Tề Triều Dương để chuyện , bởi vì cũng , chuyện căn bản thể chứng minh . Không gì thể chứng minh cố ý tạo cơ hội cả.
Đỗ Quốc Cường: “Đun ít nước cho ngâm chân .” Tuy lúc còn sớm nữa nhưng bên ngoài mưa suốt, lạnh lớn, vẫn chú ý sức khỏe.
Đỗ Quốc Cường: Một đàn ông kỳ lạ yêu quý sinh mạng. Ông : “Đừng nghĩ nhiều quá. Chuyện cách nào chứng minh , bao giờ tiếp xúc với Mao Đại Mao Nhị, thì cũng thể chứng minh thể dự đoán Mao Đại Mao Nhị sẽ tay.”
Đỗ Quyên: “Con ạ!”
Trần Hổ Mai ghế sofa, hạ thấp giọng: “Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, Bạch Vãn Thu làm gì Hồ Tương Vĩ mà g.i.ế.c vợ.”
“Two em nhà họ, độc ác y hệt .”
Đỗ Quốc Cường: “Thôi , nhắc đến bọn họ nữa, nhắc đến loại đó chỉ tổ bực . Sau chúng nhất định cẩn thận cảnh giác hơn, cái đó mới là quan trọng nhất.”
“Vâng.”
Đây là một sự cố nhỏ, nhưng thực sự đủ đáng sợ. Cả nhà rửa mặt ngâm chân, uống nước gừng, nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.
Trần Hổ Mai thì trằn trọc ngủ , bà tựa Đỗ Quốc Cường, : “Nếu mà dám đối xử với em như thế, em sẽ để yên cho .”
Đỗ Quốc Cường: “Nói bậy bạ gì thế, là thế nào chẳng lẽ em ? là so với ai so, so với loại đó. Cái loại tâm địa độc ác như thế, sớm muộn gì cũng lộ đuôi cáo mà lật xe thôi.”
Hồ Tương Minh tuy tinh ranh, nhưng đây em trai chắn ở phía nên sự đáng sợ của . Bây giờ em trai mất , nhiều chuyện còn cái bia đỡ đạn là Hồ Tương Vĩ nữa. Hắn còn giống như đây thì đúng là thể nào.
Đỗ Quốc Cường: “Ngủ , mai em còn làm đấy.”
Trần Hổ Mai: “Em cái thằng cha đó làm cho tức đến mức khó ngủ .”
Đỗ Quốc Cường vuốt lưng bà, : “Không tức, tức, sớm muộn gì cũng lộ tẩy mà gặp báo ứng thôi.”
Bất kể đêm qua làm gì, sáng làm là chậm trễ. Trần Hổ Mai và mới ngủ ba tiếng, cảm thấy ngợm chẳng tinh thần gì. vẫn làm bình thường. Chỉ Đỗ Quốc Cường, cái làm mới thể ngủ nướng thêm một giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-640-long-nguoi-hiem-ac.html.]
Đỗ Quốc Cường cũng thấy ngại, cả nhà mỗi ông là rảnh nhất. ông vẫn ngủ nướng đến tận trưa mới dậy, mưa bên ngoài vẫn tạnh, những tạnh mà còn càng lúc càng to.
Đỗ Quốc Cường: “Cái thời tiết thật là.” Tuy mưa xuân quý như dầu, mùa xuân mưa là , nhưng nếu cứ mưa liên tục mấy ngày thì chẳng thoải mái chút nào.
do cái "miệng quạ đen" , tuy mưa tiếp nhưng mưa rơi liên tục bốn ngày, mãi ngừng, qua cả ngày Thanh Minh vẫn cứ mưa dứt. Đỗ Quyên và làm đều lo lắng sốt ruột.
Bên ngoài mưa ngoài , mấy bà cụ trong lầu liền ở lối cầu thang làm việc buôn chuyện, Đỗ Quốc Cường cũng sán gần.
Uông Vương thị đang lầm bầm: “Cứ mưa tiếp thế , trong nhà chẳng còn rau mà ăn nữa.” Bà lo lắng hỏi: “Mọi bảo rau tăng giá nhỉ?”
“Chắc chắn là .” Rau xanh cần phiếu, tiền là thể chợ nông sản mua, nhưng ngày mưa nguồn cung cũng ít .
Uông Vương thị: “Thế thì cũng tranh , muộn là hết ngay.” Bà : “Mùa xuân chính là lúc rau dại nhất. Nếu mưa còn thể đào ít rau dại, thêm món rau cho gia đình. Giờ thì chẳng khỏi cửa .”
Bà vì thêm món rau, mà là vì tiết kiệm tiền. Đào rau dại thì tiền ăn thể tiết kiệm một khoản .
Đang chuyện, bà mắt sắc thấy Thường Cúc Hoa đang mặc áo mưa định ngoài, vội vàng gọi: “Bà Thường, bà định ngoài ? Bà mua rau ? Mua hộ một ít với.”
Thường Cúc Hoa mà chịu, bà liếc xéo một cái, : “Muốn mua thì tự mà mua, mua hộ ai hết. Tôi còn chẳng ngoài nhờ mua hộ đây .”
Uông Vương thị: “Hàng xóm láng giềng với , dù bà cũng ngoài...”
Thường Cúc Hoa mất kiên nhẫn: “Sao hả? Hàng xóm thì quản bà chắc? Bà coi là mấy cái lão già ! Bà đúng là nghĩ thật đấy, cái bài đó của bà đừng mà sán gần . Cái thứ gì . Bà cút xéo cho rảnh nợ.”
Gần đây trong nhà hai bà bầu, ai nấy đều khó chiều, bà vốn chẳng tính tình lành gì, nhưng bây giờ chiều theo ý bà bầu, trong lòng hỏa khí bốc lên tận trời. Thế nên chẳng nể mặt bất cứ ai cả.
Uông Vương thị ấm ức: “Bà cái kiểu gì thế, để thấy hiểu lầm ...”
“Ai thèm quản bà chứ.” Thường Cúc Hoa hừ một tiếng, phong phong hỏa hỏa rời .
Uông Vương thị phàn nàn: “Bà thế nhỉ!” Phàn nàn xong, đột nhiên : “Bà Lan , còn hơn nửa tháng nữa là nhà bà tổ chức đám cưới . Thời tiết thế , rau cỏ nhà bà đủ đấy?”
Uông Vương thị nghĩ đến việc mùng 1 tháng 5 Giang Duy Trung sẽ kết hôn, đột nhiên thấy hả hê. Nhà bà nhất thời rau xanh khó mua thì chẳng , nếu mà mưa thêm mấy ngày nữa, ảnh hưởng đến đám cưới của Giang Duy Trung, nếu món ăn trong đám cưới hồn thì lúc đó tha hồ mà xem náo nhiệt. Nghĩ đến đây, Uông Vương thị mong mưa cứ rơi tiếp.