Bác Đinh: “Chính mắt bác hôm đó thấy, Hồ Tương Vĩ và Tôn Đình Mỹ hai ôm gặm nhấm đấy, cái kiểu hôn hít đó, thật sự, dám ! Quần áo cũng cởi ... Sau đó thì kéo rèm cửa. Cho nên bác dám khẳng định bọn họ gian tình, chuyện bác Hồ cũng đấy, ông chắc là về nhà sớm bắt gặp, còn đ.á.n.h Hồ Tương Vĩ một trận nữa, đợt đó Hồ Tương Vĩ chẳng mặt mũi bầm dập ? Chính là bố đ.á.n.h đấy, bác đều thấy ấn lên cửa sổ nắm đ.ấ.m giáng thùm thụp! Nhà đó còn bảo là Bạch Vãn Thu làm, đ.á.n.h rắm! Căn bản , là bố dạy dỗ con trai. Thằng con thứ cắm sừng thằng con cả, cháu bảo c.h.ế.t ?”
Đỗ Quyên nghiêm túc hẳn lên, cô nghiêm nghị: “Chuyện cháu sẽ nhanh chóng báo cáo lên , còn tình hình nào khác ạ?”
Bác Đinh lắc đầu: “Cái khác thì bác , bác cả ngày bận tối mắt, cũng chằm chằm nhà nó.”
Đỗ Quyên nghiêm túc: “Cảm ơn bác, bác Đinh. May mà manh mối bác cung cấp, chúng cháu cũng thêm một hướng điều tra.”
Bác Đinh: “Hầy!”
Ông : “Mọi cùng một khu tập thể, tuy bác Hồ Tương Vĩ lớn lên, nhưng cũng là hàng xóm chung đụng mấy năm , cứ thế mà . Ít nhiều cũng khiến trong lòng khó chịu. Nếu bác chả gì thì thôi, chút ít, thì chắc chắn là . Bác đây cũng là ở trong khu tập thể công an, chẳng lẽ hun đúc chút nào ? Bác cũng chuyện liên quan đến cái c.h.ế.t của Hồ Tương Vĩ , nhưng một chuyện như , bác thể .”
“Bác đúng là một.”
Đỗ Quyên giơ ngón tay cái lên.
Bác Đinh vui vẻ gật đầu, đó gian xảo hỏi: “Bác cung cấp manh mối , các cháu thưởng ?”
Khóe miệng Đỗ Quyên giật giật, đó chân thành : “Cháu cũng , bác đợi mai cháu hỏi Đội trưởng Tề xem?”
Bác Đinh: “Thế thì thôi, chắc là . Cháu bảo nhé, chuyện của thường đúng là cứng bằng chuyện đặc vụ! Mấy năm nay đặc vụ ít . Mấy năm đặc vụ, bác dựa cung cấp manh mối, còn mấy cái phần thưởng đấy.”
Đỗ Quyên kinh ngạc mở to mắt, : “Bác còn từng làm cái ạ?”
Bác Đinh dương dương tự đắc: “Khăn mặt nhà bác, thưởng do cung cấp manh mối đấy; ca uống nước bác và bác gái cháu dùng, thưởng do cung cấp manh mối đấy; khăn gối bác đang dùng, thưởng do cung cấp manh mối đấy... Cháu tưởng , bác cũng là tài đấy.”
Đỗ Quốc Cường ấn tượng về mấy chuyện , ông : “Bác mấy cái đó đều là chuyện mười mấy năm nhỉ?”
Tuy hồi đó bọn họ ở cùng , nhưng là công an, Đỗ Quốc Cường từng tiếp xúc với quần chúng nhiệt tình bác Đinh.
Bác Đinh bẻ ngón tay tính toán: “Mười bốn năm .”
Đỗ Quốc Cường: “...” *Khăn mặt nhà bác, chắc mủn như xơ mướp nhỉ?*
*Mười mấy năm, thủng lỗ chỗ? Không tưa hết ?*
Đỗ Quốc Cường: “Bác đúng là tiết kiệm thật.”
“Lời để cháu , cháu xem cháu hiểu , ăn nghèo mặc nghèo tính toán mới chịu nghèo. Làm gì ai sống như cháu.”
Đỗ Quốc Cường: “Bác đời chuyện đau khổ nhất là gì ?”
Bác Đinh: “Gì?”
Đỗ Quốc Cường nghiêm túc: “Người c.h.ế.t , tiền tiêu hết.”
Bác Đinh phục: “Thế thì cái đau khổ hơn thế là, tiền tiêu hết , vẫn còn sống!”
Đỗ Quốc Cường: “........................”
*Hai chúng đang diễn hài kịch đấy ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-552.html.]
*Bác Bản Sơn, đây là miếng hài của bác mà.*
*Cái , còn tưởng bác Đinh cũng là dân xuyên đấy.*
Đỗ Quốc Cường lơ đễnh nghĩ, *bao giờ mới Táo Quân (Gala Xuân vãn) nhỉ.*
*Muốn xem quá!*
nhanh, ông : “Rót thêm cho bác một cốc nhé?”
Cốc của bác Đinh cạn đáy .
Bác Đinh vội vàng: “Được , cho bác thêm một cốc nữa.”
Ông tít cả mắt, mặt đầy nếp nhăn, chuyện chiếm hời mà, nhặt cọng hành nhà khác cũng là lãi to!
Ông giơ cốc lên, : “Nước sơn tra của cháu bỏ ít đường nhỉ?”
Đỗ Quốc Cường: “Sao thế ạ? Bác thấy ngọt quá ngon ?”
Bác Đinh: “Nói bậy, thế mà ngon .”
Mắt ông đảo một vòng, : “Giờ cũng còn sớm nữa, Đỗ Quyên dạo cũng bận, bác ở lâu nữa...”
Ông cầm cái cốc, : “Cốc của cháu cũng bẩn , cháu xem bác đến đây , đến một chuyến còn làm bẩn cốc nhà các cháu, thế , bác cầm về nhà rửa giúp các cháu nhé.”
Đỗ Quyên trong nháy mắt cảm thấy đầu một đàn quạ bay qua, *cạn lời!*
*Bác cũng thô thiển quá , bưng nước sơn tra thì cứ thẳng .*
Đỗ Quyên cạn lời tập, Đỗ Quốc Cường ngược : “Bác Đinh , chỗ quen cả, bác còn giở bài với cháu . Thế là thật thà nhé.”
Bác Đinh hì hì một tiếng, : “Vị ngon thật đấy, bác cầm về nhà cho bác gái cháu cũng nếm thử.”
Đừng thấy bác Đinh keo kiệt bủn xỉn khác hẳn thường. tình cảm với bà nhà .
Có điều đúng là nồi nào úp vung nấy.
Sự keo kiệt tiết kiệm của hai y hệt .
Đỗ Quốc Cường: “Cầm , nhưng cốc là trả cho cháu đấy nhé.”
Bác Đinh: “Cháu xem cháu kìa, coi bác là hạng gì, bác thế nào cũng thể tham cái cốc của cháu ! Quân t.ử ái tài thủ chi hữu đạo (Quân t.ử yêu tiền, lấy tiền đúng đạo), bác loại điều . Bác keo kiệt là thật, nhưng nhân phẩm cũng bảo đảm đấy nhé.”
Đỗ Quốc Cường: “Được ! Có bảo đảm.”
Bác Đinh hí hửng bưng cốc cửa, sợ nhanh sánh ngoài một ít, thế thì phí phạm lắm.
Đỗ Quốc Cường bật lắc đầu: “Cái bác Đinh .”
Đỗ Quyên cảm thán, lầm bầm nhỏ: “Tôn Đình Mỹ điên chắc.”
Đang yên đang lành, rốt cuộc cô nghĩ cái gì .