Uông Chiêu Đệ tủi rơi nước mắt: "Cháu... cháu..." Tất cả đều là của cô ? Cô cũng mà.
Uông Chiêu Đệ lóc khiến phiền lòng, Uông Vương thị: "Được , Tết Dương lịch tuy Tết Nguyên đán nhưng cũng coi như là ngày đầu tiên của năm dương lịch, , phúc khí đến mấy cũng mày cho bay hết."
Uông Chiêu Đệ quệt nước mắt, chỉ cảm thấy thật đáng thương, tủi quá.
Đỗ Quyên chỉ lên xuống lầu một chuyến mà khiến nhà họ Uông náo loạn cả lên. Lúc cô đang cùng bố chụm đầu cái đài radio để chuyện vui, đài radio nhà cô cuối cùng cũng còn kêu rè rè như cưa gỗ nữa. Nhà đầu bếp thật , việc bếp núc đều bao thầu hết.
Đỗ Quyên hóng hớt: “À bố ơi, nhà Tề đội còn ai khác ạ? Hôm nay con ăn lễ ở nhà bố nuôi.”
Đỗ Quốc Cường: “Cậu là trẻ mồ côi.”
Đỗ Quyên kinh ngạc: “Trẻ mồ côi? Vậy giỏi thật đấy! Anh chẳng nghiệp Đại học Công an ? Trẻ mồ côi mà thể học lên tận đại học, thật sự lợi hại.”
Đỗ Quyên tuy còn trẻ nhưng cũng chuyện . Cục Thành phố của họ từng tranh thủ hai sinh viên ưu tú từ Đại học Công an, một là Tề Triều Dương, chính là Giang Duy Trung. Họ cùng một khóa. Giang Duy Trung lớn hơn Tề Triều Dương một khóa, cũng là chân đến Cục Thành phố. Để tranh thủ họ về đây, thậm chí còn xếp hàng theo chính sách phân nhà bình thường mà sắp xếp chỗ ở cho họ. Chính là vì lý do . Họ đều là những thể ở Thủ đô, tranh thủ họ về đây dễ dàng gì.
Đỗ Quốc Cường hạ giọng: “Bố Tề Triều Dương đều hy sinh giải phóng. Lúc bố mất, mới đầy hai tuổi, đồng đội của bố nhận nuôi.”
Đỗ Quyên: “Vậy thật sự dễ dàng gì, thế bố nuôi của là nuôi dưỡng khôn lớn ạ.”
“Hình như cũng , nhưng bố nuôi của cũng là đồng đội năm xưa của bố ...” Đỗ Quốc Cường kính trọng những , họ làm cuộc sống của dân.
Đỗ Quyên tính toán: “Vậy học hành cũng giỏi thật, cũng làm ở Cục Thành phố mấy năm .”
Đỗ Quốc Cường gật đầu: “Ừ.”
Thực mà, Đỗ Quốc Cường lúc đầu cũng từng nghĩ nên cho Đỗ Quyên học sớm hơn , nhưng ông tính toán , Đỗ Quyên sớm hơn nữa cũng thể sớm hơn bốn năm. Nếu thật sự sớm hơn bốn năm, cô nhóc bé tẹo teo học cùng đám trẻ lớn, dù thông minh cũng chắc thuận lợi thi đỗ cấp ba, đại học. Mà chỉ sớm hơn một chút xíu thì chẳng cần thiết.
Bởi vì Đỗ Quốc Cường "tương lai", bàn tay vàng to lớn như , ông thể tính toán kỹ. Năm nay kỳ thi đại học dừng , tương lai của nhiều sinh viên đại học cũng khó . Thậm chí cũng ít liên lụy. Đã làm việc học sớm bốn năm phân phối công tác sớm, Đỗ Quốc Cường thà rằng con gái lội vũng nước đục . Nhà ông chỉ là gia đình bình thường, dân thường áo vải, cứ an là hơn. Chính vì , Đỗ Quốc Cường cứ để con gái học đúng độ tuổi bình thường, gượng ép.
Ông đột nhiên hỏi: “Con hối hận vì học sớm để đại học ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-478-than-the-cua-te-trieu-duong.html.]
Đỗ Quyên lắc đầu, cô : “Con học sớm cũng thể nghiệp thuận lợi bình thường , cho nên cũng chẳng gì hối hận.” Dưới sự dạy dỗ của bố , cô vốn dĩ là một cô gái phóng khoáng, suy nghĩ thoáng. Cô là con gái cưng của bố, con gái cưng của con gái cưng của đây.
Đỗ Quốc Cường bật : “ , gì hơn là cuộc sống bình an.” Trong cảnh lớn như bây giờ, thỏa là nhất. Đỗ Quốc Cường: “Đi, xem con làm món gì ngon , còn mùi cay cay thơm thơm thế.”
Trần Hổ Mai: “Mẹ dùng tương ớt xào nghêu, nghêu xào cay.”
Đỗ Quyên: “Ngửi thấy thơm .”
“Thế làm mà thơm ? Con cũng xem cho bao nhiêu dầu.” Từ khi nhà thêm hệ thống, thực hiện tự do thực phẩm .
“Hải sản ngon thật đấy, chỉ là vỏ nhiều quá, khó xử lý quá.” Trần Hổ cảm thán. Khó xử lý là khó chế biến mà là khó vứt bỏ.
Trần Hổ Mai: “Không , để em rể con làm. Cường tử, chiều nay tìm một chỗ vứt mấy cái vỏ hải sản , vứt xa xa một chút nhé.” Bà cũng là cẩn thận mà. Nếu thì là một gia đình chứ.
Đỗ Quốc Cường: “Được.” Ông : “Đều cho túi ni lông, vứt xa xa một chút.”
Thực bây giờ túi ni lông, cũng thể là , cũng coi như nhưng để đựng những thứ . Bình thường mua đồ ở cửa hàng đều là gói giấy dầu hoặc là tự mang giỏ . ai bảo Đỗ Quyên hệ thống chứ. Hải sản đổi từ hệ thống là đựng trong túi, đựng trong túi ni lông màu đen, cái giúp họ tiết kiệm ít việc. Thứ khá hữu ích, bình thường đựng đồ cũng tiện nhưng khó giải thích nguồn gốc, thế nên nhà ông cũng bao giờ dùng trong nhà mà mỗi đựng vỏ sò vỏ ốc thì coi như túi rác vứt xa. Ồ, vốn dĩ nó chính là túi rác mà.
Đỗ Quốc Cường: “Ấy vợ ơi, nhà máy của em hôm nay còn ?”
Trần Hổ Mai: “Hôm nay nghỉ lễ, chắc .”
Đỗ Quốc Cường: “Vậy đợi vứt thùng rác phía nhà máy của em.”
Trần Hổ Mai: “Ấy?”
Đỗ Quốc Cường đắc ý: “Nhà máy lớn nhiều rác thải nhà bếp là chuyện bình thường mà.”
Trần Hổ Mai: “Vậy tùy .”
Cả nhà nhanh kết thúc chủ đề , ai nấy bàn, Tết Dương lịch đương nhiên là nhất . Một gia đình bốn , tám món ăn một món canh.