Đỗ Quốc Cường nhằm m.ô.n.g Đỗ Quốc Vĩ mà véo thật mạnh, ừm, véo cho c.h.ế.t mày luôn!
Đỗ Quốc Vĩ: “Ưm ưm!”
Miệng vẫn còn bịt bằng tất thối.
Đỗ Quốc Cường: “Mày còn mặt mũi mà ưm ? Sao nào? Mày định gì? Định bảo vô tội ? Chính mày tin nổi ? Mày coi là kẻ ngốc hết hả! Đã làm thì làm ba như tao sẽ dạy cho mày thế nào là lễ độ!”
Véo véo véo!
Đỗ Quốc Vĩ: “!!!!”
*Ưm ưm! Anh thần kinh ! Đánh thì đ.á.n.h , véo m.ô.n.g làm cái gì!*
*Thần kinh, đúng là đại thần kinh!*
Đỗ Quốc Cường: “Cái xưởng của các giỏi thật đấy. Công việc mà cũng thể tùy tiện sắp xếp cơ , chúng đúng là từng thấy bao giờ...”
“Không ! Không chuyện như thế !”
Phó A Tài chạy thở hồng hộc tới, lão ngờ chuyện náo loạn đến mức . Thực , lão chuyện , vợ chồng Đỗ Quốc Vĩ đến tìm lão nhờ giúp đỡ, cho đứa con trai lớn xưởng, lão tự nhiên thể dễ dàng đồng ý.
Đây chuyện cứ tặng quà là xong.
Chính vì thế, Đỗ Quốc Vĩ mới đề xuất rằng một đứa cháu gái, xinh , công việc , gia cảnh , thể giúp giới thiệu cho con trai lão. Phó A Tài chỉ mỗi mụn con trai, cực kỳ nuông chiều, từ nhỏ , nên hình thành tính cách kiêu ngạo, đ.á.n.h đuổi tới ba đời vợ .
lão yêu cầu cao, bảo lão cưới một cô gái nông thôn thì lão chịu, môn đăng hộ đối mới .
Nên cũng dễ tìm.
Đỗ Quốc Vĩ chính là nhắm điểm nên mới đưa điều kiện đó.
Hai cha con Phó A Tài vốn dĩ còn đang đắc ý, chỉ là ngờ chuyện vỡ lở thế .
Họ đang ở nhà đài thì thấy bên ngoài ồn ào, nhanh chóng chạy đến báo tin, Phó A Tài làm việc bao nhiêu năm, một cái là hỏng . Lão chẳng chẳng rằng, ba chân bốn cẳng chạy tới.
I~
Vợ chồng Đỗ Quốc Vĩ đều đ.á.n.h cho mặt sưng như đầu heo .
Lão vội vàng : “Tôi chính là Phó A Tài đây, chuyện hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm, chuyện , cũng thể tùy tiện sắp xếp công việc cho ai . Công việc đều qua sát hạch nghiêm ngặt. Đâu là . Tôi thấy kẻ đổ vỏ cho đây mà! Mọi làm việc với bao nhiêu năm nay, còn là thế nào ? Tôi thực sự rõ lắm, tất cả đều là do Đỗ Quốc Vĩ tự tính toán thôi. Tôi thực sự ý đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-449.html.]
Đỗ Quốc Cường xì một tiếng, : “Ý ông là nhận bất kỳ sự chỉ thị nào của ông mà dám đến nhà tính toán lừa gạt hả?”
Phó A Tài trừng mắt vợ chồng Đỗ Quốc Vĩ một cái thật dữ dội, lão ngờ hai vợ chồng làm việc hỏng bét đến thế. Lão cũng cạn lời, chuyện thể làm thành thế chứ. Anh em quan hệ mà còn dám lấy con gái làm quà cáp?
“Đồng chí , tình hình cụ thể của chuyện , nhưng thề, thật đấy, xem, còn chẳng , con trai cũng , càng con cái nhà , nên chuyện giới thiệu đối tượng là cơ sở mà.”
Lời lão dối, lão thực sự , đều là Đỗ Quốc Vĩ tự thôi.
Người cũng là Đỗ Quốc Vĩ tự đề xuất mà.
Họ thấy đúng là nên mới đồng ý.
Nghĩ đến đây, lão càng thêm oán hận trừng mắt Đỗ Quốc Vĩ một cái, gia đình trai là hạng như thế .
“Cái đó, cái đó chuyện thực sự hiểu lầm, cứ buông . Tôi thể giải thích, đồng chí Đỗ Quốc Vĩ lẽ vì quá mong con cái ở thành phố nên mới vội vàng làm bừa. việc xưởng làm việc do quyết định. Tôi cũng định dùng chuyện để tính toán công việc cho con trai. Công việc của con trai , nó là công nhân, còn sợ tìm đối tượng ? Chỉ cần nhà , bao nhiêu gả chứ. Đó là cầu còn chẳng đấy. Thật đấy, chuyện là ý định của một Đỗ Quốc Vĩ thôi.”
Đỗ Quốc Vĩ: “Ưm ưm á ư.”
Đỗ Quốc Cường dứt khoát giật cái tất thối , Đỗ Quốc Vĩ cuối cùng cũng ngậm tất thối nữa, nhổ phì phì mấy cái: “Đỗ Quốc Cường, quá đáng lắm, chúng ... á!”
Trần Hổ trực tiếp tặng cho một đấm.
Đỗ Quốc Vĩ “phạch” một cái ngã lăn đất, xung quanh vang lên tiếng hít hà kinh ngạc.
Trần Hổ nắm chặt nắm đấm: “Chưa đến lượt cái đồ tiểu nhân bỉ ổi nhà mày phép đặt điều cho em rể tao.”
Phó A Tài cho sắc mặt khó coi, nhưng rốt cuộc cũng dám đối đầu trực diện nữa.
Lão ngốc.
Chuyện , nhà lão vốn dĩ nên xông lên phía , lợi lộc thấy mà suýt chút nữa còn dính đầy một phân!
Đỗ Quốc Vĩ: “Tôi... cũng là ý , hiểu lầm ...”
Đỗ Quốc Cường lạnh: “Ai nấy đều hai chữ hiểu lầm nhỉ? Tao hiểu lầm mày? Mày là em trai tao, tao thể hiểu lầm mày ? Từ nhỏ mày đức tính gì tao ? Mày tưởng tao lòng độc ác của mày ? Cái đồ hổ, tham đồ điều kiện nhà tao , còn đem con trai mày cho nhà tao làm con thừa tự. Giờ còn tính kế lên đầu con gái tao, nào? Coi con gái tao là tài nguyên của mày chắc? Mày cũng xứng ! Tao vốn dĩ định nguôi giận , mày còn giở trò , tao thật sự là lửa giận bốc ngùn ngụt, mày là cái thá gì chứ!!!”
Đỗ Quốc Cường xông lên bồi thêm mấy đá, Đỗ Quốc Vĩ: “A a a!”
Tiếng thét t.h.ả.m thiết đ.â.m thủng màng nhĩ!
“Tao còn thèm những chuyện ghê tởm mày làm hồi nhỏ , cứ chuyện bây giờ , mày vì tham tiền tài mà tính kế nhà tao, còn hại con gái tao? Chuyện thừa tự năm đó...”