Mọi mặt tại đó đều gã bằng ánh mắt cạn lời, đúng là... cái nhà hỏng từ gốc rễ !
Gã coi ông nội là nhà .
“Cái lão già sắp c.h.ế.t , cái lão già !”
Gã liên tục vung vẩy con d.a.o trong tay. Thấy bên ngoài xe chạy sân, xe dừng , xe vội vàng chạy , đến chính là Tề Triều Dương. xe chỉ Tề Triều Dương, còn Viên Hạo Ngọc của Ủy ban Cách mạng, lúc ông lề mề chịu xuống xe.
Ông sợ tên họ Thiệu ngoài d.a.o còn thứ khác, lỡ như ch.ó cùng rứt dậu thì !
Ông tính toán đủ đường, nhưng lúc chẳng ai thèm quan tâm đến ông .
Tề Triều Dương nhanh chóng bước cửa, tên họ Thiệu càng vung vẩy con d.a.o điên cuồng hơn, lập tức chỉ thẳng Tề Triều Dương: “Tề Triều Dương, mau liên hệ xe cho tao, mau chuẩn xe . Anh quyền hạn đó mà, tao , làm con tin cho tao, bắt buộc để tao . Ngoài xe tao còn cần thuyền nữa, tao nước ngoài, tao nhất định nước ngoài...”
Gã vô cùng kích động, Tề Triều Dương giơ tay trấn an: “Anh đừng kích động, tuyệt đối đừng kích động, gì chúng cũng đồng ý hết...”
Ánh mắt lướt qua Đỗ Quyên đang phía tên họ Thiệu xa, hai chạm mắt . Đỗ Quyên nháy mắt, Tề Triều Dương : “Những khác mau rời khỏi đây.”
Đỗ Quyên nhúc nhích, tỏ vẻ như dọa sợ khiếp vía.
Có lẽ vì Tề Triều Dương lên tiếng nên tên họ Thiệu nhanh chóng đầu , nhưng thấy Đỗ Quyên thì gã yên tâm. Vì là một cô gái, thực đó gã thấy Đỗ Quyên cứ co rúm ở đó , nhưng gã mấy để tâm. Cũng đúng thôi, đây chỉ là một đứa con gái xem náo nhiệt đến mức nhũn cả chân. Có gì đáng để bận tâm .
Đàn bà con gái, chẳng làm nên trò trống gì.
“Anh bớt quản chuyện khác , mau lên, mau sắp xếp cho tao, tao , tao nhất định ...” Con d.a.o của gã vung vẩy, lẽ vì quá căm ghét Tề Triều Dương nên gã mấy dời con d.a.o , mũi d.a.o chỉ thẳng về phía Tề Triều Dương.
Tề Triều Dương gật đầu: “Được, thôi, sẽ sắp xếp cho , yên tâm, chắc chắn sẽ . Đợi một chút, đợi một chút nữa xe sẽ chuẩn xong ngay...”
Anh liếc Đỗ Quyên một cái.
Đỗ Quyên vẫn luôn thu ở lối lên cầu thang nhúc nhích, thấy con d.a.o dời , còn kề cổ vị bác sĩ nữa, cô đột nhiên lao vọt tới. Dùng hết sức bình sinh tung một cú đá cực mạnh m.ô.n.g gã, động tác nhanh như một cơn gió.
Tên họ Thiệu phòng , cả đổ nhào về phía , “bạch” một tiếng, ngã sấp mặt xuống đất, con d.a.o cũng theo đó mà văng xa.
Các đồng chí công an vốn tập trung cao độ, gần như cùng lúc đó, lập tức ùa tới khống chế gã.
“Á á á á! Tao sẽ g.i.ế.c tụi mày, tao sẽ g.i.ế.c sạch tụi mày... Cái con tiện nhân , mày dám tính kế tao, mày... á!”
Tiếng kêu như lợn chọc tiết, cứ thế mà làm việc theo công lý thôi.
“Bác sĩ, bà chứ?” Đỗ Quyên lo lắng hỏi một câu, vị nữ bác sĩ bắt làm con tin cũng như dọa ngây , bệt xuống đất: “Không... , cô, cô đỡ một chút, ... dậy nổi nữa ...”
Đỗ Quyên định cúi xuống, bỗng thấy một tia sáng lạnh lóe lên, đột nhiên phụ nữ vùng dậy, cầm một con d.a.o đ.â.m thẳng về phía Đỗ Quyên... “Cẩn thận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-410.html.]
Đỗ Quyên kịp thời né tránh, vị bác sĩ tay vô cùng dứt khoát, nhát d.a.o thứ hai nhanh chóng đ.â.m tới.
“Mày dám phá hỏng chuyện của chúng tao, phá hoại cuộc sống mới của chúng tao, tao g.i.ế.c mày!”
Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tề Triều Dương vươn tay kéo một cái, Đỗ Quyên kéo , hai phối hợp vô cùng ăn ý, Đỗ Quyên xoay tung một cú đá thẳng cằm nữ bác sĩ, ngay đó Đỗ Quyên bồi thêm một cú vật qua vai.
Bà vật ngã “bạch” một cái xuống đất, ngay đó cũng công an khống chế.
“Cái con tiện nhân , cái đồ đáng c.h.ế.t, mày phá hỏng chuyện của chúng tao, tao g.i.ế.c mày, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
Nữ bác sĩ vùng vẫy gào thét.
Đỗ Quyên toát mồ hôi lạnh: “Hóa bọn chúng là đồng bọn!”
Thật ngờ tới.
Tề Triều Dương đỡ lấy Đỗ Quyên: “Em ? Có thương chỗ nào ?”
Đỗ Quyên khẽ lắc đầu: “Em .”
Tề Triều Dương quan sát kỹ Đỗ Quyên, thấy sắc mặt cô vẫn mới yên tâm phần nào, : “Em là .”
Nói thì nhưng vẫn buông Đỗ Quyên , một tay vẫn đỡ lấy cánh tay cô, : “Đi, qua bên nghỉ một lát.”
Đừng thấy Đỗ Quyên dũng cảm như , nhưng nhận cô đang run rẩy vì căng thẳng. Tuy là một cô gái cứng cỏi, nhưng nếu buông tay, e là cô bé sẽ ngã xuống đất mất. Anh dìu Đỗ Quyên đến chiếc ghế dài ở hành lang.
Anh xổm xuống bên cạnh Đỗ Quyên, lấy một viên kẹo, : “Ăn viên kẹo cho đỡ sợ.”
Đỗ Quyên ngoan ngoãn cầm lấy viên kẹo nhét miệng.
Rất ngọt!
Tề Triều Dương : “Anh em , cũng giỏi và dũng cảm. dù thì cũng quá căng thẳng , em cứ nghỉ ngơi một chút, để bác sĩ kiểm tra kỹ cho, nếu yên tâm .”
Đỗ Quyên là vì giúp họ.
Nếu thực sự xảy chuyện gì, sẽ tha thứ cho .
Anh nghiêm túc : “Cảm ơn em, đa phần là nhờ em đấy.”
Đôi mắt Đỗ Quyên sáng rực: “Đó là việc em nên làm mà, em vốn dĩ là công an mà.”
Cô hít một thật sâu, : “Lúc em, là đang hiệu cho em đá đúng ?”
Tề Triều Dương ngẩn , bật : “Thực , chỉ đơn thuần em rời thôi, sợ em cuốn thương.” Thực họ sợ dao, mà sợ tên đó còn vũ khí khác trong nên mới giằng co dám manh động, nhưng ai ngờ, tên đó thực sự chẳng còn gì khác.