Đỗ Quyên định vạch trần trực tiếp.
Bởi vì, ai thương vong.
Thậm chí cũng chẳng ai thực sự mất đồ.
Cô rõ tại đôi vợ chồng đó phát hiện đống trang sức là hàng giả, nhưng chính vì những chuyện khiến ai chịu thiệt, nên Đỗ Quyên . Chủ yếu là cô hỗ trợ Cách Ủy hội.
mà, nhưng mà nhé!
Tôn Đình Mỹ tìm ở khu đó lâu như , ngay cả Hồ Tương Vĩ cũng đến.
Hồ Tương Vĩ thì còn đỡ, chứ hành động của Tôn Đình Mỹ cũng chẳng kín đáo gì cho cam, thể nào ai thấy. Đã thấy cô lảng vảng quanh mấy cái nhà vệ sinh đó, báo cho Cách Ủy hội?
Mà Cách Ủy hội tra ?
Cái trình độ đúng là...
Đỗ Quyên cũng chẳng buồn nữa.
Chẳng trách Trương Béo coi thường họ, đổi là ai cũng coi thường thôi.
“Các chú, các chị công an ơi, đang bắt ma ạ...”
Đỗ Quyên đầu , thấy một thiếu niên.
Đỗ Quyên nhướng mày: “Nhóc con, em manh mối gì ?”
Cậu bé suy nghĩ một chút, ngập ngừng : “Nhà em ở phố Ba, tối qua em ngoài vệ sinh cũng gặp ma... Con ma đó nhanh lắm, vụt cái như cơn gió là biến mất. Sáng nay bên cũng ma nên em qua xem thử.”
Đỗ Quyên hỏi: “Phố Ba? Cũng ở nhà vệ sinh ?”
Cậu bé gật đầu: “Từ nhà vệ sinh ‘vèo’ một cái chui , nhanh cực kỳ!”
Đỗ Quyên: “...”
Cậu bé bổ sung: “Em còn mấy vụ ma ám khác nữa...”
Đỗ Quyên: “Em kể xem.”
Cậu bé: “Tối qua em gặp ma sợ quá, sáng nay khác cũng thấy nên em hóng chuyện một vòng, quả nhiên mấy nơi đều ma. Chị bảo con ma đó cứ chạy lung tung thế nhỉ!”
Dừng một chút, bé lắc đầu: “Không, cũng chỉ một con ma . Con em thấy là ma nam, thấy ma nữ, tóc dài thượt thế , lưỡi thè dài thế ...”
Đỗ Quyên: “...”
“Tóc ma nữ rũ xuống như cành liễu, lưỡi thè , mặt trắng bệch. Còn nữa, còn nữa nhé, em cả ma sâu đậu thành tinh nữa...”
Cái quái gì thế .
Đỗ Quyên rơi trầm tư.
nhanh, cô nhạy bén nhận những mô tả cùng một .
Xem , hành động tối qua chỉ một .
Là một nhóm?
Hay là tình cờ đều ngoài tối qua?
Có chuyện trùng hợp thế ?
Đỗ Quyên đang suy nghĩ thì Trương Béo lên tiếng: “Nhóc con, em dẫn bọn chú đến những chỗ ma khác xem ?”
“Được ạ!”
Mấy đang định thì thấy một thanh niên chạy tới: “Đồng chí công an, là , đến đây làm gì thế? Có nhà chơi ?”
Đây là Đại Quý, trai của Tiểu Quý.
Ánh mắt Đại Quý chằm chằm Đỗ Quyên, ý đồ rõ rệt.
Trương Béo: “Đang phá án, gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-404-ma-sau-dau-thanh-tinh.html.]
Đại Quý: “???”
Anh thì cái gì chứ?
Án gì cơ?
Anh ngơ ngác, nhưng nhanh chóng : “Tôi , nhưng mà, nhưng mà thể giúp đỡ, khu chuyện gì mà cả...”
Trương Béo và mấy nhịn đều bật .
Không chuyện gì ?
Bố bỏ nhà theo đàn bà khác mà còn chẳng nữa là.
Trương Béo: “Thế thì cần .”
Đỗ Quyên: “Chúng thôi.”
Cô chẳng thèm Đại Quý lấy một cái.
Không hứng thú, ?
Đại Quý tiếc nuối theo bóng lưng Đỗ Quyên, tuy trong lòng chút rạo rực nhưng dám đeo bám.
Dù ý đồ gì thì cũng dám làm càn.
Đỗ Quyên và mấy nhanh chóng nắm tình hình, quả nhiên, hỏi han một vòng thấy vấn đề ngay. Tối qua đến tận năm vụ “ma ám”, đó là những vụ lộ ngoài, còn những vụ lộ thì rõ.
Mà chuyện ma ám cũng chỉ tối qua, thực mấy ngày lác đác vài , nhưng ai báo án mà thôi.
Đỗ Quyên thầm nghĩ: “Cái lý lẽ đúng là chí lý thật.”
Quả nhiên gừng càng già càng cay.
“Bác đúng ạ!”
Đỗ Quyên hỏi: “Bác gái ơi, bác còn chuyện gì khác nữa ?”
“Thế thì nữa, tóm là họ cứ đào thôi. Miễn là đừng trộm phân là , chuyện gì cũng dễ .”
Khóe miệng Đỗ Quyên giật giật: “...”
Cạn lời!
Đỗ Quyên và tiếp tục điều tra, khu nhà vệ sinh công cộng gần đại viện nhà cũng ma, Đỗ Quyên khá ngạc nhiên.
Đại viện nhà họ là công an cả đấy. Gần đại viện công an mà cũng kẻ dám làm loạn ?
là vô lý hết sức!
Đỗ Quyên và tiếp tục hành động. Cái gã say rượu sở dĩ gọi là gã say vì uống quá nhiều đến mức lú lẫn.
Tối qua gặp ma, hôm nay rượu vẫn tỉnh, gã lóc t.h.ả.m thiết, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Tôi cũng gặp ma, nhưng con ma đó đáng sợ quá mà, còn tận hai con nữa chứ. Là sâu đậu thành tinh đấy. Nhìn từ xa thấy nó xám xịt, dài ngoằng, cứ bò lổm ngổm mà chạy.”
Đỗ Quyên: “...”
Cái kiểu mô tả gì thế .
Bên họ đang nghiêm túc điều tra, còn bên Tôn Đình Mỹ chuyện ma ám thì trong lòng chút hoảng hốt. Dạo nhà cô yên phận. Cô , chồng cô tìm đồ .
Chỉ là trong bối cảnh xã hội hiện nay chắc chắn thể mang dùng .
điều đó thì hệ trọng gì, cứ giấu mười năm tám năm, đến cuối những năm 70 chính sách đổi, cô sẽ chẳng còn sợ gì nữa.
Mười năm, thì dài nhưng nhịn .
Tôn Đình Mỹ cũng hiểu, chuyện ầm ĩ lên thì chắc chắn yên . Cô lảng vảng bên nhà máy cơ khí nhiều ngày, sợ phát hiện. Vì mấy ngày nay cô dám khỏi cửa, sợ nhận mặt.
Chỉ là, tự dưng rộ lên chuyện ma thế ?
Cô ít nhiều cảm thấy yên.
Thường Cúc Hoa từ bên ngoài về, thấy con dâu thẫn thờ ghế sofa thì vô cùng khó chịu, : “Cô làm cái gì thế? Giờ mà còn mau chuẩn cơm tối. Cái loại con dâu gì . Làm thì lười, ăn thì khỏe! Cái đồ vô tích sự. Sao hả? Tưởng m.a.n.g t.h.a.i là ngon lắm chắc? Cô tưởng cô đang mang trong bụng thỏi vàng đấy ?”