“Đó là con , chẳng liên quan gì đến cả, cướp con ...” Người phụ nữ chạy đến nhếch nhác, ngã nhào xuống đất. Vẫn cố gắng bò dậy để đuổi theo.
Đỗ Quyên gã đàn ông hung hãn lao tới, trợn mắt dữ tợn cô: “Cút ! Con khốn!”
Đỗ Quyên chẳng chẳng rằng, tung chân đá một nhát.
“Á á á á!!!!!!!!!!!”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang tận mây xanh, gã đàn ông trông vẻ hung tợn ngay cả đứa trẻ cũng ôm nổi, buông tay , Đỗ Quyên động tác cực nhanh, đón lấy đứa trẻ, sợ gã đó vùng dậy, đoàng, bồi thêm một cú đúng chỗ hiểm!
Bố cô bảo , nữ đồng chí thể lực bằng nam đồng chí thì tấn công điểm yếu.
Đỗ Quyên hỏa tốc ôm đứa trẻ lùi mấy bước.
Lúc Trương Béo và Lý Thanh Mộc cũng nhanh chóng đè gã đó xuống.
Mọi chuyện diễn nhanh đến mức tưởng, chỉ trong chớp mắt.
gã đàn ông đó gượng dậy nổi nữa, ôm lấy chỗ hiểm vật đất, gào thét: “Con mụ độc ác! Mụ độc ác...”
Đau đến mức lăn lộn.
Đàn ông tại hiện trường: “...”
Từng một đều chằm chằm Đỗ Quyên.
Ngay cả Viên Hạo Ngọc lúc nãy ánh mắt còn nhớp nháp, giờ cũng mang vẻ mặt vi diệu khó tả Đỗ Quyên, thôi.
Đỗ Quyên vô tội : “Tôi chỉ đá nhẹ một cái thôi mà.”
Mọi : “...”
*Đó mà gọi là nhẹ ?*
*Đàn ông thấy còn rơi lệ đấy.*
Lý Thanh Mộc là phản ứng đầu tiên, : “Tuyệt lắm! Làm lắm!”
Trương Béo cũng : “Khá lắm, khá lắm.”
Nếu sự việc xảy quá đột ngột, gặp mìn thì cũng dành thời gian cho dân đ.á.n.h cho một trận .
Viên Hạo Ngọc: “...”
Lúc nữ đồng chí cũng lao tới, ôm chầm lấy đứa trẻ, hu hu : “Sợ c.h.ế.t , thật sự sợ c.h.ế.t , cướp con , cái thằng điên cướp con ...”
“Chị ơi đừng sợ, chúng là công an, ai cướp con chị , chúng sẽ đưa .”
“Tôi , mìn...”
“Anh cướp con .”
“Đưa hết về đồn.” Trương Béo dứt khoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-380.html.]
Cả nhóm nhanh chóng về đến Đồn Công An, đến mức đó mà gã cướp trẻ con vẫn lôi , lúc mồ hôi hột vẫn chảy ròng ròng.
Lý Thanh Mộc nhỏ giọng lầm bầm: “Hắn phế luôn đấy chứ?”
Mọi lập tức cảm thấy phía lạnh toát, *thật là đáng sợ quá .*
Đỗ Quyên mím môi, : “Đáng đời!”
Cô rót cho nữ đồng chí ôm con một ly nước, : “Chị đừng sợ, chuyện là thế nào? Chị quen gã mìn đó ?”
Người nữ đồng chí ôm chặt lấy đứa trẻ, dám buông tay chút nào, nhưng mắt thì đỏ hoe: “Hắn là em chồng cũ của .”
Ồ!
*Không mìn thật ?*
Người nữ đồng chí: “Chồng mất năm năm , nhà chồng đuổi về nhà ngoại, nhà ngoại cũng khó khăn, đương nhiên nuôi nổi , ba năm tái giá. Sau khi lấy chồng một năm sinh con trai. một tháng , gã tìm đến, là em chồng cũ của , là kết hôn mấy năm con, bệnh viện khám thì phát hiện bẩm sinh đẻ . Hắn đẻ thì là việc của chứ. Liên quan gì đến cơ chứ! Hắn dám bảo là khắc c.h.ế.t trai , cũng khắc đẻ . Bảo đền con trai cho nhà để nối dõi tông đường. Các cô chú xem bệnh ? Đây là một thằng thần kinh mà! Chồng c.h.ế.t xong đuổi khỏi nhà năm năm , tái giá ba năm , con năm nay hai tuổi. Chẳng liên quan gì đến nhà cả, nhà con trai nối dõi tông đường thì lấy con trai về nuôi, họ quyền đó ? Chẳng là bệnh ? Tôi và chồng hiện tại đương nhiên cho ! Chúng chẳng thèm đoái hoài gì đến . Hắn đến nhà quấy rối mấy chồng đuổi . Tôi vốn tưởng chuyện xong . Kết quả hôm nay bế con ngoài mua đồ, dám cướp con chạy!”
Người nữ đồng chí tức giận tột độ, năng cứ lặp lặp , vòng vo tam quốc, nhưng đều hiểu cả.
Nhất thời chẳng gì cho .
Chuyện đúng là...
*Chuyện cũng quá là phi lý ?*
*Anh sinh con thì định cướp con trai nhà khác về nuôi ?*
Chuyện phi lý đời nhiều lắm, nhưng phi lý đến mức thì đúng là hiếm thấy.
*Cái logic ở !*
“Các mà ích kỷ thế! Tôi đẻ , đưa con trai cho nuôi thì gì !” Gã cướp trẻ con còn tỏ vẻ lý.
“Cái thằng đàn ông của cô với vợ còn một trai một gái nữa, nhà cô chỉ một làm, đứa trẻ ở nhà cô thì sống thế nào ? Theo , tuy nhà làm ruộng, nhưng trong nhà chỉ mỗi mụn con , chẳng lẽ đối xử với nó ?”
“Cô gả nhà đến cái trứng cũng chẳng đẻ nổi, còn khắc c.h.ế.t , ám quẻ , cô nên đền cho nhà một đứa con ? Đã bước chân cửa nhà thì cô là nhà , dù chúng đuổi cô thì cô cũng tái giá! Cái đồ giữ đạo làm vợ, chúng tha thứ cho cô chuyện tái giá , cô đền một đứa trẻ cho nhà .”
“Anh láo! Con đền cho . Anh dựa cái gì.”
“Dựa việc cô từng ăn cơm nhà !”
Hai tranh cãi nảy lửa.
Đỗ Quyên đột nhiên lên tiếng: “Đây là tuyên truyền tư tưởng mê tín phong kiến ? Ngăn cản phụ nữ tái giá, can thiệp tự do hôn nhân của phụ nữ, ngang nhiên cướp trẻ con giữa đường chẳng khác gì mìn, tội danh của ít .”
“Cô! Cô vu oan cho , con khốn...”
Đỗ Quyên nhẹ nhàng : “Còn tội công nhiên nh.ụ.c m.ạ công an.”
“Cô, cô cô cô...”
Đỗ Quyên: “Tôi cái gì mà , làm chắc?”
Cô lạnh một tiếng, vỗ vỗ vai đại tỷ hại, an ủi: “Chị cần sợ, hạng làm sai chuyện thế , pháp luật sẽ dạy cách làm , con là của chính chị, ai cướp .”