Trông thật sự tởm lợm hết chỗ !
, sự tởm lợm đó cũng át nổi niềm vui sướng trong lòng.
*Chỉ cần trong thực sự giấu đồ , sẽ lỗ!*
Hồ Tương Minh cái hộp, cái khóa ở đây móp méo, trông như hỏng, lung lay sắp rụng.
“Xem lúc nãy ngã làm hỏng .”
Hồ Tương Minh tự lẩm bẩm, ngờ, vốn dĩ nó như , đó là do Đỗ Quốc Cường dùng đá đập từ .
Chuyện thì đào mà chứ.
Hồ Tương Minh dùng lực giật một cái, cạch!
Hộp mở !
Hồ Tương Minh nín thở, bàn tay cầm đèn pin nổi đầy gân xanh, đôi mắt bò mộng dán chặt thứ bên trong hộp. Hộp mở , Hồ Tương Minh lập tức hít một khí lạnh. Khuôn mặt vì kích động mà đỏ bừng ngay tức khắc.
Bên trong hộp là đồ trang sức!
Toàn là đồ trang sức, tuy thấy vàng bạc, nhưng mấy sợi dây chuyền ngọc trai, còn mấy loại đá quý khác nữa. Không chỉ , vòng tay ngọc, hạt ngọc cũng ít, một cái hộp mà đầy đến bảy phần.
Đây thực sự là ít đồ !
mà, trang sức vàng bạc nhỉ?
nghĩ , Hồ Tương Minh thấy chẳng gì lạ.
Vàng bạc giá nhưng ngọc thì vô giá, xem giấu đồ trong hố phân chắc chắn là am hiểu nghề.
Vàng bạc dù nhưng vẫn giá trị định sẵn.
trang sức đá quý thì !
Đó là vô giá bảo đấy!
Hơn nữa, Hồ Tương Minh động não suy nghĩ, đoán rằng đây là đồ của nhà nào đó thành phần giấu . Nếu để ở nhà, khám nhà đào sâu ba thước kiểu gì cũng tìm thấy. nếu để ở ngoài thế , ai mà thèm động đồ trong hố phân chứ? Dù ngày nào cũng hốt phân, nhưng thứ nặng, ở đáy, sát một bên tường, bình thường chẳng bao giờ phát hiện. Bởi vì cũng hốt sạch sành sanh . Thực là an .
*Cáo già, cái giấu đồ đúng là cáo già.*
Mà trang sức vàng bạc để trong cũng là chuyện bình thường, vàng bạc mang chợ đen vẫn thể đổi đồ. Đương nhiên để trong tay dùng sẽ tiện hơn. Còn những thứ vô giá bảo mang ngoài cũng chẳng đổi gì, là lũ nhà quê, chẳng hàng, vả thời buổi cũng chẳng ai dám thu mua cái cả.
Người hàng thì sợ Đen Ăn Đen, nên đương nhiên giấu , để chờ ngày tái xuất giang hồ.
* , chính là như !*
Hì hì!
Dù cho chủ nhân giấu đồ ngàn vạn tính toán thì . Thứ bây giờ chẳng rơi tay ư. Tuy tạm thời dám mang tiêu xài, nhưng đây chính là bảo vật gia truyền, là cái vốn để nhà phát tài .
Tôn Đình Mỹ , chính sách sớm muộn gì cũng sẽ đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-375.html.]
Đến lúc đó nhà họ mang những thứ bán lấy vốn, lúc đó còn lo gì phát tài?
Hồ Tương Minh những món đồ , lau tay thật sạch mới dám chạm , * quá!*
*Thật sự là quá .*
*Dù giấu ở nơi như thế, cũng giấu nổi hào quang của chúng!*
Những món đồ , là của .
Anh tính toán một hồi, cảm thấy những món đồ thể mang về nhà, nếu mang về nhà, chẳng may trong nhà thì . Anh tốn bao công sức mới kiếm , tuyệt đối thể để khác hưởng lợi.
Cát Trường Linh thể ngủ chung, nhưng trang sức đá quý thì thể chia sẻ.
Đã thể mang về nhà, thì nên giấu ở !
Đột nhiên, ngẩng đầu quanh quất, nảy một ý .
Anh thể giấu đường hầm nước thải, ngay nắp cống , những nơi như thế bình thường chẳng ai xuống cả. Dù xuống làm việc, họ cũng chẳng sờ soạn tìm đồ , nên giấu ở những nơi như thế là an .
cái nắp cống , tìm chỗ gần đại viện nhà , như mới tiện theo dõi.
, thể làm thế, thể!
Dù nhà, Tôn Đình Mỹ việc làm, cũng thể để mắt tới .
Lúc Hồ Tương Minh chỉ suy nghĩ ngắn ngủi quyết định đem bí mật kể cho Tôn Đình Mỹ , vị trí cụ thể giấu ở thì cần , nhưng thể bảo cô để mắt tới cái nắp cống. Thực chuyện sẽ cho bố em trai, càng dám cho Tôn Đình Mỹ là ngoài.
nếu , Tôn Đình Mỹ cứ tìm mãi, khó tránh khỏi sẽ lộ sơ hở.
Hơn nữa, Tôn Đình Mỹ tìm thấy thì mới càng lòng tin để nghĩ đến những chuyện khác, một thì sẽ hai!
Đã là con đàn bà kỳ ngộ như , thể tận dụng cho chứ.
Lúc Hồ Tương Minh thấy may mắn vì từ lúc cưới đến giờ luôn đối xử với Tôn Đình Mỹ, coi như nắm thóp cô , lừa cho cô tin sái cổ. Cũng may là như thế, nếu con đàn bà chắc kể cho bí mật lớn như .
*Suy bụng bụng , nếu là , sẽ cho bất kỳ ai.*
Cũng may phụ nữ đều là hạng nhẹ dễ lừa, chỉ cần đối xử với cô một chút là cái gì cũng khai hết, điều thật quá .
Cái con Tôn Đình Mỹ , càng dỗ dành, chiều chuộng cho khéo, lo gì cô dốc sức vì ?
Hồ Tương Minh lúc lòng đầy kích động, dù dính đầy chất bẩn , cũng chẳng màng, gì quan trọng hơn tiền bạc chứ?
Không !
Trên đời gì hơn chuyện .
Hồ Tương Minh vô cùng vui sướng, vạch sẵn kế hoạch tiếp theo, chậm trễ nữa mà cúi đầu dùng một mảnh vải bọc đống trang sức . Anh mang theo một mảnh vải rách, xé một chút, lấy một miếng bọc , vải rách còn thì dùng để lau chùi cái hộp thật kỹ.
Dù tởm lợm, nhưng vẫn nhịn .
Đây chỉ là chuyện nhỏ.