Đỗ Quốc Cường: “Cô đến đây bám riết chịu , ai là trốn tránh xuống nông thôn . Sao chứ? Chính sách xuống nông thôn như , lẽ nào vì cô trốn tránh mà ? Nếu thật sự dễ dàng như , thì đều nữa .”
Đỗ Quốc Cường lạnh một tiếng: “Cô ở nhà một đàn ông độc , thế nào cũng đúng ? Cái mà lời giải thích thì xã hội loạn hết. Ủy ban khu phố đến một , sẽ thêm dầu lửa, cho cô sớm cút .”
Đỗ Quyên chớp mắt.
Đỗ Quốc Cường: “Vốn dĩ nước sông phạm nước giếng, nhưng cô vô cớ trêu chọc con, thì . Cô là cái thá gì, còn dám gây sự với con gái .”
“Được, cứ làm .” Trần Hổ Mai loại bụng vô nguyên tắc, nếu trong sạch, ai cũng thể oan uổng cô . Cô tự làm những chuyện thể thống gì, còn trêu chọc con gái .
*Nhà họ chọc cô .*
*Cái đồ thích nhảy nhót gây sự thì đừng trách khác cho cô thể diện.*
Trần Hổ: “Thôi , mau ăn cơm .”
Anh : “Chuyện gì thể quan trọng hơn ăn cơm chứ.”
Đỗ Quyên bò cửa sổ xem náo nhiệt, : “Đợi chút đợi chút, Cát Trường Trụ đến !”
“Cái gì!”
Mấy vội vàng chạy đến cửa sổ.
Cát Trường Trụ và Chu Như hai giằng co, Đỗ Quyên: “Nghe rõ ?”
*Lúc thì ghen tị với Văn Phương , tai thật sự thính.*
Vì cung cấp manh mối quan trọng, nên Văn Phương tạm giam, lúc đó thả, bây giờ làm bình thường mấy ngày .
Đỗ Quyên thật sự ghen tị với thính lực của cô , nếu tai cô mà thính, lúc thể thấy họ gì .
bây giờ chỉ thể hai giằng co, chẳng thấy gì cả.
Cát Trường Trụ lúc đau lòng tột độ, : “Em làm gì mà tự hành hạ như , gì khó chịu em với , hôm nay ủy ban khu phố đến khiến em khó chịu. làm hà tất bận tâm ánh mắt của khác, em còn nhớ em với thế nào ? Em làm đừng bận tâm ánh mắt của khác, em rạng rỡ tự tin cao quý như , tại vì một chút phê bình mà tự hành hạ như thế? Anh làm mì sợi , , về nhà ăn mì sợi.”
“Anh đừng quản em nữa, cứ để em ở đây tự sinh tự diệt .”
“Không!”
Cát Trường Trụ gào lên một tiếng, lớn tiếng: “Không! Em thể như , em như , sẽ đau lòng lắm!”
“Anh hà tất như .”
“Người luôn thể kiểm soát trái tim , xin em, về với , em quỳ xuống cầu xin em ? Xin em, về với .” Anh khuỵu gối định quỳ xuống.
Đỗ Quyên: “Mẹ ơi!”
Cô mở to mắt.
Cô kinh ngạc: “Người làm gì ? Anh định quỳ xuống ?”
“Không thể nào?”
“Sao thể chứ!”
*Phịch*, Cát Trường Trụ quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-324.html.]
Đỗ Quyên: “Trời ơi đất hỡi!”
Mấy khác cũng há hốc mồm.
*Họ thật sự từng thấy cảnh bao giờ!*
*Chu Như vẻ thần kinh, nhưng huấn luyện chó. Cát Trường Trụ cứ thế quỳ xuống ?*
*Chuyện gì mà quỳ xuống chứ.*
Bốn nhà Đỗ Quyên đều rụt cửa sổ, kinh ngạc đến mức miệng há to thể nhét một quả trứng gà. Tương tự, những khác lén lút dán mắt cửa sổ xem náo nhiệt, cũng ngớ thôi.
*Đàn ông đầu gối vàng, làm gì chứ!*
*Ông Cát dạy con trai kiểu gì thế, ngu ngốc hết sức!*
Mọi đều kinh ngạc tột độ, nhưng Cát Trường Trụ vẫn quỳ xuống cầu xin Chu Như: “Xin em, em tự hành hạ như , em đau lòng c.h.ế.t ? Em tình cảm của dành cho em mà, tình cảm của dành cho em, trời đất thể chứng giám. Em tự hành hạ như , đau lòng bao? Em , em hôm nay là cái đồ vô liêm sỉ ở ủy ban khu phố đến tìm em ? Anh sẽ đập kính nhà nó! Anh sẽ trút giận cho em!”
Chu Như kiêu sa : “Họ em như , em còn thể làm gì. Thực em cũng họ chỉ là ghen tị em trẻ nên cố tình tìm cơ hội gây sự thôi.”
Rõ ràng đồng chí ủy ban khu phố là làm việc bình thường, nhưng Chu Như nghĩ .
Cô nghĩ khác đều ghen tị với cô nên mới gây chuyện.
Cô : “Vừa tan làm, cái con Đỗ Quyên còn mắng em bệnh...”
Cô bĩu môi: “Em chọc cô , em thấy em nên rời , em rời , đều vui vẻ !...”
“Không, ! Em đừng ! Anh nỡ để em ! Con tiện nhân Đỗ Quyên đó, liên quan gì đến cô chứ, em chờ đấy, sẽ dạy dỗ cô báo thù cho em. Chẳng qua chỉ là một cô bé con, còn dám làm loạn .”
Chu Như: “Anh đừng như , mà gây chuyện sẽ chịu thiệt đấy.”
Miệng cô , nhưng mặt nở nụ , vô cùng mong Cát Trường Trụ gây sự.
Cô từ nhỏ khác nịnh nọt, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân của họ cô gái nào hơn cô , đến Thành phố Giang Hoa , ai nấy đều coi cô gì, thể như . Cô ưu tú như , luôn thấy.
Những hòa thuận với cô , đều là ghen tị với cô .
*Đáng đời họ xui xẻo.*
cái thì liên quan gì đến cô , cô thích gây chuyện.
*Đều là Cát Trường Trụ tự làm như .*
Cát Trường Trụ hung hăng trừng mắt về phía nhà Đỗ Quyên, Đỗ Quyên: “???”
Cô lập tức phản ứng : “Người đang nhà ? Mình chọc .”
Dừng một chút, Đỗ Quyên lạnh: “Đây là ghi hận chúng đấy.”
Đỗ Quốc Cường: “Hề hề, bố còn gây sự, nhà họ gây sự , thật sự coi bố là quả hồng mềm .”
Đỗ Quốc Cường cái gì cũng ăn, chỉ ăn thiệt.
Trang 188
Có lẽ vì Cát Trường Trụ hứa sẽ “báo thù”, Chu Như lúc mới mỉm , kéo Cát Trường Trụ dậy, hai cùng về phía tòa nhà phía .