Tôn Đình Mỹ thầm hận trong lòng, chỉ mong đợi đến khi cô tìm thấy kho báu, nhất định sẽ cho bà một xu một cắc nào. Bà chồng đừng hòng hưởng tí sái nào của cô .
Cô tỏ vẻ uất ức ngẩng đầu lên, : “Mẹ, con với Đại Minh là chân tình yêu mà.”
Thường Cúc Hoa tức đến mức suýt nữa thì ngã ngửa. Yêu ? Yêu cái con khỉ!
Bà Thường lập tức bùng nổ, gào lên: “Nếu mày tính kế thì con trai tao nó thèm lấy mày chắc? Mày đúng là mở mắt điêu, trúng mày á? Nó mà trúng mày á? Còn yêu nữa chứ? Nó chính là trúng kế của mày đấy. Con trai tao mà đơn thuần lương thiện quá cơ!”
Bà lóc t.h.ả.m thiết vỗ đùi bành bạch: “Nếu mày dùng thủ đoạn thì nó tìm hạng nào mà chẳng , tại tìm mày, mày còn mặt dày mà cái gì yêu . Mày cũng chẳng hổ, đúng là đồ mặt dày đê tiện.”
“Mẹ, thể như , thế làm con đau lòng quá.”
Bà Thường chỉ tay mặt cô mà chửi: “Cái con đê tiện , mày thu cái bộ dạng đó cho tao, mày tưởng tao cái thói tính toán của mày chắc? Tao cho mày , bà già ăn cái bộ đó . Đại Minh nhà, mày thu cái thói đê tiện đó . Đàn ông thì ăn cái bộ đó của mày, mày lừa phỉnh, chứ tao thì thấu tim gan mày , mày chẳng hạng lành gì .”
“Con ...”
“Mày ? Mày cái gì mà , hôm nay Đại Minh nhà, mày cho rõ ràng cho tao, mày ngoài làm cái gì? Mày đừng hòng giấu giếm. Mày , mày ngoài lăng nhăng ?”
“Con !”
Tôn Đình Mỹ thể tin nổi mở to mắt, : “Con hạng như , thể những lời như thế. Mẹ chẳng là sỉ nhục ? Mẹ để thể diện của con, thể diện của Đại Minh ở chứ? Mẹ, con thích con, nhưng cũng thể làm thế ! Chúng là một nhà mà! Chẳng lẽ hắt nước bẩn lên con thì danh tiếng của hơn ?”
“Cái con đê tiện , ai là một nhà với mày, mày điều thì mau ly hôn với con trai tao !”
Con trai bà thể tìm hơn, dù ly hôn thì cũng thể tìm hơn mà.
Tôn Đình Mỹ: “Mẹ, con thấy lẩm cẩm .”
“Hay cho mày, cái đồ tiện nhân, mày dám mắng tao! Để tao xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Thường Cúc Hoa lập tức lao tới.
Đỗ Quyên bò cửa sổ, xem đến là ngon lành, chậc chậc cảm thán: “ là dì Thường Cúc Hoa khác, một ngày đ.á.n.h là ngứa ngáy khắp .”
Đỗ Quốc Cường: “Con ngủ ?”
Đỗ Quyên: “Xem thêm chút nữa.”
Buồn ngủ c.h.ế.t ! vẫn xem náo nhiệt. Cảm giác xem cảnh thì thiệt thòi quá! Đỗ Quyên với bố, : “Mấy ngày con xem cảnh , còn nhớ đấy ạ.”
Lúc tâm trạng xuống dốc mà xem náo nhiệt, quả nhiên dễ điều chỉnh tâm tình.
Lúc Thường Cúc Hoa quấn lấy Tôn Đình Mỹ, bà túm tóc con dâu, dùng sức véo cô , mắng: “Mày còn dám lớn tiếng với tao? Mày còn dám mắng tao? Mày xem mày đang ăn cơm nhà ai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-311-me-chong-nang-dau-dai-chien.html.]
Tôn Đình Mỹ: “Con …”
“Mày còn dám !”
Véo véo véo.
Tôn Đình Mỹ kêu la oai oái: “Mẹ, con sai , con sai ? Mẹ đừng véo nữa!”
Chồng cô công tác chiều hôm , bốn năm ngày nữa mới về, nên Tôn Đình Mỹ cũng dám gây sự. Nếu Hồ Tương Minh ở nhà, sẽ bảo vệ cô , nhưng nhà, cô chắc chắn sẽ chịu thiệt, chỉ thể sớm cầu xin tha thứ.
“Mẹ chồng ơi đừng véo nữa, con sai , con sai huhu!”
“Con xin , thật sự xin …”
“Con sẽ nữa, cầu xin đó…”
Tôn Đình Mỹ lóc xin , cũng hùa theo khuyên can: “Thôi , đừng đ.á.n.h nữa, dì Thường ơi dì làm gì thế. Đâu ai bắt nạt con dâu như .”
“ đấy, chúng xã hội cũ, dì làm gì thế. Mau dừng tay . Dì xem cô kìa.”
“ , mau dừng tay .”
Thường Cúc Hoa kiêu căng: “Mấy rảnh rỗi lo chuyện bao đồng ? Đây là chuyện nhà , cần mấy quản.”
Bà vặn tai Tôn Đình Mỹ, quát: “Mấy ngày nay mày vênh váo lắm nhỉ, chỉ dựa đàn ông thôi ? Tao cho mày cái nhà là tao làm chủ, một ngàn một vạn thì cũng là tao làm chủ. Mày cho tao yên tĩnh chút , còn dám dựa đàn ông gây sự nữa thì đừng trách tao bảo con trai tao ly hôn với mày! Thật là cái thá gì mà dám vênh váo!”
“Con dám nữa, con thật sự dám nữa.”
Tôn Đình Mỹ cúi đầu khép nép, dì Thường đắc ý. Hừ, bà còn trị nổi một con tiện nhân nhỏ bé ? Cái đồ tiện nhân chỉ câu dẫn đàn ông.
“Tao cho mày , đừng suốt ngày quấn lấy đàn ông, làm cho đàn ông kiệt sức hết cả. Sao mày lỗ lã như ? Đêm nào cũng quấn lấy?”
Tôn Đình Mỹ đỏ bừng mặt, ngờ bà chồng vô duyên đến thế. Cô bà điều, nhưng mà cũng quá thô lỗ . Những lời thể ? Chuyện vợ chồng cô ngủ nghỉ bà cũng quản ?
là đồ già c.h.ế.t! Sao sét đ.á.n.h c.h.ế.t bà .
“Mày ! Giả câm làm gì? Mày giỏi lắm ? Rất giỏi lừa phỉnh đàn ông mà?”
“Con .”
Chồng nhà, trong nhà ai bảo vệ cô , nên Tôn Đình Mỹ dám đối đầu, nhưng trong lòng hận c.h.ế.t bà già độc ác . Sớm muộn gì cô cũng xử lý con tiện nhân già . Cứ chờ đấy! Sớm muộn gì cô cũng sẽ khách khí với bà !
Dì Thường thấy cô co rúm như , đắc ý một tiếng, : “Coi như mày điều.”