[19]
Dường như bước ngoặt lớn trong đời đều diễn mùa hè vang vọng tiếng ve sầu kêu.
Một buổi chiều bình thường, lướt Douyin lâu, gần chục đoạn video ngắn liên tiếp đều liên quan đến những món ăn ngon.
Tôi chép miệng, bỗng nhiên cảm thấy thèm ăn, chỉ món chân gà rút xương sốt chanh trong đoạn video sang Lục Dịch, :
“Em ăn món .”
Tất cả những nguyên liệu cần thiết đều sẵn trong tủ lạnh, Lục Dịch xoa xoa tay, chuẩn trổ tài.
“Em yêu, đường để ở ?”
Giọng của vọng từ phòng bếp.
Tôi đáp , ôm gối mơ màng chìm giấc ngủ.
“Ầm!”
Giây tiếp theo, một tiếng động lớn vang lên, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, hoảng hốt chạy bếp.
Trước mắt là hình cao lớn của Lục Dịch đổ vật xuống sàn, những chiếc chân gà qua sơ chế rơi rải rác xung quanh.
“Lục Dịch!”
Tôi hoảng loạn đến mức làm chủ tinh thần, run rẩy lấy điện thoại, nhấn gọi 120.
Sau khi làm kiểm tra, kết quả chẩn đoán là ung thư dày.
Khoảnh khắc khi thấy tờ báo cáo, cảm giác như bầu trời sụp đổ.
Sao thể như ?
Lục Dịch chỉ mới 20 tuổi, độ tuổi như một đóa hoa mới chớm nở.
Lục Dịch tỏ bình thản, một sự bình thản đến kỳ lạ, cứ như thể sớm đoán từ .
Bệnh tình của nguy cấp, thể cứ mãi trì hoãn, bác sĩ đề nghị nên nhập viện, tiếp nhận điều trị càng sớm càng .
Trong lúc vô cùng rối bời, băn khoăn nên tìm cách nhẹ nhàng nào để báo tin cho Lục Dịch thì bất ngờ siết eo , ôm thật chặt.
Khuôn mặt của áp lên n.g.ự.c , lắng nhịp tim đập, giọng hòa lẫn tiếc nuối:
“Tiếc quá, hiếm khi mới dịp nấu cơm cho em, nhưng hỏng mất .”
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên mái tóc mềm mại của Lục Dịch, lồng n.g.ự.c như thắt , cổ họng khô khốc,
thành lời.
Một lúc , nhẹ giọng an ủi :
“Đừng đặt nặng trong lòng, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”
[20]
Nhà họ Lục là gia tộc phủ đầy bi kịch.
Ung thư dày là căn bệnh di truyền qua nhiều đời trong dòng họ, là cơn ác mộng ám ảnh gia đình qua nhiều thế hệ.
Một gia tộc thịnh vượng đông thế mạnh, nhưng đến giờ gần như chẳng còn mấy ai.
Ngày gặp Lục Dịch, là ngày mà qua đời.
Sau khi chống chọi với căn bệnh ung thư nhiều năm, cuối cùng ba của Lục Dịch vẫn qua khỏi.
Mẹ của vì vượt qua cú sốc , ôm theo hũ tro cốt của chồng nhảy sông tự vẫn, thể cứu .
Khi đời còn bận thương tiếc cho một mối tình bi thương thì Lục Dịch trở thành một đứa trẻ mất cha, mồ cô , cô đơn bơ vơ giữa thế gian.
Nhờ sự giúp đỡ của họ hàng, Lục Dịch mới thể thu xếp thỏa tang sự cho ba , đó lang thang phiêu dạt đường phố, nơi nương tựa.
Cuối cùng, co ro một ở bậc thang cửa trung tâm thương mại, và nhặt mang về.
Tôi từng hỏi: “Anh trách họ ?”
Lục Dịch đáp: “Về tình cảm thì , nhưng lý trí tôn trọng sự lựa chọn của họ.”
Bạn thấy đấy, Lục Dịch là một như , nhưng ông Trời nỡ bạc đãi .
cả, hai kẻ gì trong tay như chúng , thể ôm , sưởi ấm cho đối phương.
Tôi đồng hành cùng Lục Dịch trong quá trình trị bệnh.
Thế nhưng cơ thể của cứ như cái rây, chỗ nào cũng thủng. Đập tường Đông vá tường Tây, vá mãi chẳng kín.
Bác sĩ : “Chỉ thể cố gắng kéo dài sự sống bao lâu thì bấy nhiêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thanh-pho-ngap-nang/chuong-6-thanh-pho-ngap-nang-6.html.]
Bàn tay siết chặt xấp phiếu xét nghiệm dày cộp, lạnh toát.
Người cuối cùng của Lục Dịch ở thế gian , bà ngoại của , từ Mỹ trở về.
Một cụ bà tóc bạc hoa râm, đeo kính lão, luôn nở nụ hiền hậu.
Lần đầu tiên gặp , bà tiếc lời khen:
“Ôi chao, cháu quả là một cô bé xinh .”
Tôi cùng bà ngoại dạo hết một ngày, cuối cùng bà cũng vấn đề chính:
“Cho bà đưa Lục Dịch nhé.”
Tôi khựng .
Bà tiếp tục :
“Thanh Thanh, bà ngoại cháu là một đứa trẻ , cháu đau lòng cho Tiểu Dịch, nhưng cháu vẫn còn học.”
“Không thể vì thằng bé mà làm chậm trễ tương lai của chính .”
Phải , vẫn còn là sinh viên.
Chương trình liên thông từ Đại học lên Thạc sĩ đến Tiến sĩ, mất tận 8 năm để thành.
Móng tay găm chặt lòng bàn tay, bướng bỉnh mở lời:
“Không chậm trễ ạ.”
Bà ngoại vô cùng điềm tĩnh.
“Nếu khả năng chữa khỏi, bà sẽ ép buộc cháu.”
“ cháu thể vì ở cạnh thằng bé mà để phí hoài tuổi xuân của .”
[21]
Tôi sẵn sàng đ.á.n.h cược một ván cờ liều lĩnh, màng sống c.h.ế.t.
Sau 10 năm, một nữa dốc hết sức níu giữ một vốn thể giữ , nhưng chính Lục Dịch là buông tay .
Trong suốt ba tháng nhập viện điều trị, kết quả mấy khả quan.
Ngày thứ hai buổi kỷ niệm 1 năm bên , tàn nhẫn đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm .
“Tống Thanh, chúng chia tay .”
Lần đầu tiên gọi tên , nhưng bằng giọng điệu rét lạnh như băng.
Tôi thẳng đôi mắt của đối phương, hỏi:
“Anh chắc chứ?”
Tường thành tâm lý mà Lục Dịch mất lâu để xây dựng, từng chút từng chút ánh mắt kiên định của bào mòn dần sụp đổ.
Vành mắt của ửng đỏ, cói gắng ép bản hai từ mà nhất:
“... Chắc chắn...”
“Được.”
“Chúng chia tay.”
Nói xong, ngẩng đầu lên, bỗng nhiên cảm thấy mặt ươn ướt, đưa tay lên chạm thử, thật kỹ.
Ồ, thì là nước mắt.
Thu sang .
Cái nóng như thiêu đốt của mùa hạ và tiếng ve kêu râm ran vẫn rời .
Ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ như thế, từng vạt lớn đổ xuống, phủ đầy lên tán cây đa.
Tôi giơ tay lên, xòe năm ngón tay , ngắm cảnh vật bên ngoài cửa sổ qua từng kẽ ngón tay.
Nắng chói đến mức lóa cả mắt.
[22]
Tôi vẫn nhớ như in cuộc trò chuyện với Lục Dịch ngày hôm đó.
“Nếu như nhất quyết rời , em sẽ bao giờ cho phép quayttrở thế giới của em một nữa.”
“Nếu như may mắn sống sót, hy vọng em sẽ dành cho một vị trí phù rể.”
“Còn nếu như chẳng may rời xa thế gian ... cũng cả, vì , bé cưng của giỏi lãng quên nhất...”