[15]
Sau khi Lục Dịch ăn xong miếng trứng cuối cùng, phủi phủi tay, gạt sạch vụn thức ăn còn sót .
Tôi chống cằm, hỏi đối phương:
“Sao về , ở nước ngoài vui ?”
“Không vui.”
Lục Dịch : “Nhớ em, nhớ em đến mức từng kẽ xương cũng đau.”
Tôi ngây ngốc.
Lục Dịch vẫn giống như đây, chẳng hề ngập ngừng khi những lời ngọt ngào yêu thương.
Nhìn thấy , ánh mắt của dịu hẳn.
“Bé cưng...”
Lục Dịch nghiêng về phía , vươn tay như chạm đến .
Theo phản xạ, lùi phía , nhắc nhở:
“Đừng đây, Lục Dịch, chỉ nhận lời nhờ cậy của khác, chăm sóc một thời gian thôi.”
Cơ thể của đối phương cứng đờ, lâu mới ỉu xìu “Ừm” một tiếng đáp .
Chúng im lặng hồi lâu, ai lời nào.
[Cốc cốc cốc!]
Bên ngoài tiếng gõ cửa.
Diêm Lạc thò đầu , hỏi:
“Ôn chuyện cũ xong ? Lục Dịch, kiểm tra sức khỏe .”
Lục Dịch thì dậy, chậm rãi bước ngoài, nhưng cứ một bước ngoáy đầu ba .
Dáng vẻ miễn cưỡng , như thể sợ rằng chỉ giây tiếp theo thôi, sẽ biến mất khỏi thế giới .
“Đi nhanh .”
Tôi chau mày, kiên nhẫn vẫy vẫy tay với Lục Dịch.
[16]
Đợi trợ lý của Diêm Lạc đưa Lục Dịch rời xong, bước gần .
Một đàn ông vóc dáng cao lớn, thế mà vành mắt ửng đỏ, đối phương đưa tay lên khẽ vuốt mặt, giọng nghẹn ngào gọi :
“Chị.”
Diêm Lạc là bạn nối khố của Lục Dịch, hai lớn lên cùng từ cái thời còn mặc chung chiếc quần thủng đáy.
Tôi hỏi :
“Sao tự dưng về nước?”
Diêm Lạc tùy tiện dùng tay quệt mũi một cái, đáp:
“Chị, chị đừng trách Lục Dịch.”
Đừng trách năm xưa cứng đầu cố chấp chia tay với chị.
Cũng đừng trách bây giờ lặng lẽ trở về mà một lời.
Người vẫn thường , đàn ông dễ rơi nước mắt, thế nhưng Diêm Lạc nức nở như một tên ngốc, như gào thét khản cổ họng trong văn phòng của , đến mức dọa một bệnh nhân đầu bỏ chạy.
Tôi chịu nổi nữa, liền đá một cái, :
“Ra ngoài mà , đừng ở đây cản trở bà làm việc.”
Diêm Lạc cong mung, lủi thủi ngoài một cách trơn tru.
[17]
Đến 5 giờ chiều, cuối cùng cũng tiễn bệnh nhân cuối cùng trong ngày, day day mi tâm, đút tay túi áo blouse trắng, thẳng đến khoa nội trú thăm Lục Dịch.
Anh em của đúng là lắm tiền nhiều của, chỉ cần phất tay một cái là thể sắp xếp cho Lục Dịch một phòng bệnh đơn sang trọng bậc nhất, tiện nghi sang trọng nhất cùng dịch vụ nhất.
So với phòng Tổng thống gì khác biệt, thậm chí còn chuyên gia dinh dưỡng riêng chịu trách nhiệm phụ trách ngày ba bữa ăn của .
Ấy thế mà Lục Dịch chẳng ăn miệng, chỉ ăn vài miếng đặt muỗng xuống, ngã phía , khẽ bật :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thanh-pho-ngap-nang/chuong-5-thanh-pho-ngap-nang-5.html.]
“Vẫn thể ngon bằng cháo kê của bé yêu nấu.”
Nghĩ đến chuyện nồi cháo kê do nấu là nguyên nhân đẩy Lục Dịch bệnh viện, nhạt, :
“Thôi , trừ phi c.h.ế.t sớm.”
Ngay khi chữ “c.h.ế.t” thốt , bầu khí trong phòng lặng hẳn.
Lục Dịch vẫn mỉm , nhưng giữa hàng chân mày thanh tú phủ một tầng u ám nhàn nhạt.
Kể từ khi chúng gặp , cả hai một sự ăn ý ngầm tên, ai nhắc đến chữ—— “c.h.ế.t” .
Vậy mà hôm nay, từ nhẹ tênh trôi tuột từ miệng , lớp vỏ bọc đùa cợt hờ hững.
“Lục Dịch.”
Tôi bước lên phía , cúi , ngón tay chậm rãi vẽ từng đường nét gương mặt thanh tú của , khẳng định chắc nịch:
“Anh sẽ khỏe mạnh, sống thật lâu thật lâu.”
Lục Dịch đột ngột siết chặt ngón tay , kéo tay đưa lên môi của , như thể đặt lên đấy một nụ hôn dịu dàng nâng niu, tựa như đây.
chần chừ lâu, chạm môi , một lúc mới ngập ngừng mở miệng:
“Em cũng .”
Tôi ở phòng bệnh với Lục Dịch thêm một lúc, giám sát uống thuốc.
Lục Dịch sợ vị đắng, lúc thấy những viên t.h.u.ố.c xanh xanh trắng trắng vàng vàng thì liền chau mày, lộ vẻ ghét bỏ.
Diêm Lạc cầm ly nước, giọng điệu dỗ dành như dỗ trẻ con:
“Ngoan nha, uống , chỉ thôi.”
vẫn sẽ còn thêm “ ” nữa.
Lục Dịch nhíu mày, kiên nhẫn đáp trả:
“Diêm Lạc, nào cũng như thế, gạt quỷ chắc?”
Diêm Lạc đáp:
“Nếu như chịu uống thuốc, thì chắc dỗ quỷ .”
Cuối cùng, nổi cảnh nữa, giật lấy nửa nắm t.h.u.ố.c còn mạnh tay nhét miệng của Lục Dịch.
Đối phương dám phản kháng, chỉ thể ngoan ngoãn nuốt ngược vị đắng chát trong.
Diêm Lạc bái phục, giơ ngón cái lên khen :
“Chị, vẫn là chị lợi hại nhất.”
Không lợi hại, chẳng qua là Lục Dịch phục .
[18]
Sáng hôm , kết quả kiểm tra sức khỏe diện của Lục Dịch .
Lý Trường Khoan đến tìm, đưa cho một tờ đơn.
Trên đó rõ ràng bốn chữ—— Ung thư dày, giai đoạn cuối.
Anh hỏi :
“Em ?”
Tôi chỉ thoáng qua thu hồi tầm mắt, mỉm đáp:
“Dĩ nhiên là . Năm đó khi Lục Dịch nhận chẩn đoán, chính em là cùng lấy kết quả mà.”
“Thanh Thanh.”
Có lẽ vì nụ của quá đỗi vô lo vô nghĩ, Lý Trường Khoan lo lắng gọi tên .
Bỗng dưng cảm thấy tình cảnh lúc thật nực , ở ngay mặt đang theo đuổi bàn chuyện về yêu cũ, đúng là trải nghiệm mới mẻ 1 - 0 - 2.
“Đàn , về vị trí làm việc của .”
Tôi thêm gì, chỉ thúc giục đối phương rời nhanh.
Khi dậy, đầu choáng váng dữ dội, Lý Trường Khoan vội đưa tay đỡ lấy , hàng chân mày của càng nhíu chặt hơn.
Tôi xua tay với , hiệu:
“Không , em .”
Trong đầu ong ong đầy hỗn loạn, cầm cây bút lên, lúc mới phát hiện bàn tay run rẩy dữ dội.