Thẳng Tiến Mây Xanh - Chương 3: Có thời gian không?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:34:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dẫu cô và Phó Hoài Ngôn cũng chung một giấc mơ, thì khi gặp , những cảnh tượng trong mơ liệu trở nên rõ ràng hơn ? Có khả năng nào sẽ mơ thấy những khác ?
Cô mang theo kỳ vọng mà chìm giấc ngủ, kết quả là một đêm mộng mị.
...
Sáng hôm , ngủ đến khi tự tỉnh, Đường Thanh Ý nhận điện thoại của Dương Tự: “Tối hôm qua trò chuyện với trai phi công thế nào ?”
Cô cong môi đáp: “Cũng .”
Dương Tự trêu chọc: “Anh đó trai như , thể chỉ là cũng chứ.”
Đường Thanh Ý hiếm khi phản bác, chỉ : “Gặp mặt .”
Cô thức dậy chải chuốt trang điểm, mặc bộ sườn xám màu mới mua cách đây lâu.
Bộ sườn xám cổ cao ôm sát eo, xẻ thấp hai bên, cửa tay và gấu áo điểm xuyết bằng ren, màu sắc dịu nhẹ điềm tĩnh, họa tiết hình lá phong, tay áo bằng voan mờ ảo, trong từng bước khoan t.h.a.i toát lên vẻ dịu dàng uyển chuyển.
Đường Thanh Ý thang máy xuống lầu, lái xe đến một tiệm bánh ngọt.
Cô thích ăn đồ ngọt, nên khi nghiệp mở một cửa hàng, việc ở tiệm đều giao cho quản lý quán xuyến, chỉ thỉnh thoảng cô mới ghé qua xem và nếm thử những món mới do thợ làm.
Thấy trong tiệm chật kín khách, Đường Thanh Ý xuống xe mà tiếp tục lái thêm vài trăm mét nữa, đến bãi đậu xe của tòa nhà trung tâm.
Ba mua cho cô và trai mỗi một căn hộ ở đây. Anh trai hiếm khi về nhà, Đường Thanh Ý mượn căn hộ của để mở tiệm sườn xám, còn căn của thì trang trí thành homestay theo phong cách dân quốc.
Cô học chuyên ngành thiết kế thời trang, từ lúc học bắt đầu tự thiết kế sườn xám, tìm thợ may gia công thành phẩm. Cô thích dùng những màu sắc thanh nhã, chất liệu vải cao cấp, mặc dù giá thành rẻ nhưng trong những cửa hàng cùng loại, lượng tiêu thụ vẫn thuộc hàng cao.
Kinh doanh trực tiếp tại cửa hàng thì bình thường, nhưng Đường Thanh Ý cũng mấy quan tâm, dù ngày thường cũng ở căn nhà , bỏ trống thì lãng phí.
Còn homestay của cô, so với tiệm sườn xám thì ưa chuộng hơn nhiều.
Đường Thanh Ý thiếu tiền trang trí, căn nhà bài trí cổ kính, nơi nơi đều toát lên vẻ tinh tế, hoa lệ, từ đồ nội thất đến vật dụng trang trí đều giá trị nhỏ, bên trong đặt thêm vài bộ sườn xám và quân phục, nhiều trẻ thích đến đây chụp ảnh.
Tuy kế thừa sản nghiệp đồ sộ giống những khác trong vòng bạn bè, nhưng Đường Thanh Ý cảm thấy sống thoải mái.
Dùng lời của Dương Tự mà , cô là một phú bà nhỏ tự do sở hữu ba cửa hàng nổi tiếng mạng.
Dương Tự đang trong tiệm sườn xám, thấy cô bước liền cố ý huýt sáo một tiếng: “Người mẫu thật đến đây.”
Đường Thanh Ý mỉm , xuống cạnh bạn : “Dạo khá rảnh rỗi nhỉ?”
“ thế, đẩy hết việc cho nhân viên , chỉ chờ về để kết hôn thôi.”
Đường Thanh Ý liền lộ vẻ mặt khó xử: “Anh trai ...”
“Mình cuối tháng chắc về , , những năm qua đều như thế cả, cũng chờ .” Dương Tự chớp mắt, : “Chắc là kiếp nợ .”
Một câu vô tình của bạn nhưng khiến Đường Thanh Ý ngẩn ngơ, hồi lâu , cô đột nhiên hỏi: “Cậu tin con kiếp ?”
“Tin chứ.” Dương Tự trả lời chút do dự: “Nếu thì tại chúng quen ? Tại và A Cảnh yêu ? Chắc chắn là duyên phận từ kiếp .”
Đường Thanh Ý nghĩ đến trai trong giấc mơ, mỉm : “Ừm, việc đều nhân quả, duyên phận định mệnh chẳng qua cũng chỉ là luân hồi lặp thôi.”
Dương Tự dùng ánh mắt đầy ẩn ý quét qua cô: “Lời của vẻ sâu xa đấy, là đang về và phi công đó chứ?”
Đường Thanh Ý khẽ gật đầu: “Mình cảm thấy, và quen từ kiếp .”
Nên là chắc chắn quen , bởi vì và trai là bạn , chỉ là rõ giữa họ từng xảy chuyện như thế nào.
Dương Tự xong liền phấn khích: “Vậy hai nối tiền duyên !”
Đường Thanh Ý trầm tư một lát : “Xem duyên phận kiếp thế nào .”
Dù cô cũng thể nhớ những hình ảnh trong mơ, nghĩ thì đó cũng là mệnh do ông trời định đoạt.
Dương Tự chơi một lát, khi ăn trưa thì đến công ty họp. Trong tiệm sườn xám khách đến xem quần áo, Đường Thanh Ý bảo nhân viên tiếp đón, còn ôm máy tính bên cạnh bắt đầu xử lý các đơn đặt phòng của homestay.
Sau khi homestay cư dân mạng đề cử thì gần như lúc nào trống phòng. Đường Thanh Ý thấy phiền khi nhắn tin với khách nên nâng giá lên cao, nhờ thế mà tới cũng thưa dần.
bất kể giá cao thấp, một vị khách tháng nào cũng ghé thăm.
Đường Thanh Ý mở hệ thống quản lý, quả nhiên thấy cái tên quen thuộc, Y0702. Người bao giờ hỏi han điều gì, luôn trực tiếp đặt phòng, cũng ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thang-tien-may-xanh/chuong-3-co-thoi-gian-khong.html.]
Vị khách từng ở một đêm nào, mỗi khi đó rời , dì lao công đều giường chiếu vẫn sạch nguyên, chỉ quần áo và đồ trang trí là di chuyển. Cô đoán là một nhiếp ảnh gia, coi homestay như một studio để chụp ảnh.
Đường Thanh Ý gửi mật mã mới và các điều lưu ý cho đó, phía bên hồi đáp hai chữ: [Cảm ơn.]
Cô trả lời: [Không gì.]
Cuộc đối thoại kết thúc, Đường Thanh Ý lấy bảng vẽ cầm tay , yên tĩnh vẽ trong tiệm cả buổi chiều.
Gần đến giờ ăn tối, cô tắt máy tính rời , một nữa ghé tiệm bánh ngọt.
“Tiểu Đường tổng.” Quản lý thấy cô liền vội vàng đón tiếp, báo cáo về lượng tiêu thụ của cửa hàng thời gian gần đây cũng như sức nóng mạng xã hội.
Đường Thanh Ý những thành quả , hài lòng gật đầu, hỏi: “Hôm nay đông thật đấy, là thầy Trương món mới ?”
“ .” Quản lý híp mắt : “Thầy Trương mắt một loại bánh hạt dẻ, đề cử lên mạng nên ưa chuộng, nhiều khách hàng danh mà đến.”
“Bánh hạt dẻ?”
“Chính là món bánh hạt dẻ trong ngòi bút của Trương Ái Linh, thời dân quốc nhiều tiểu thư khuê các ở Thượng Hải đều thích ăn. Phố Đông của chúng hồi đó một cửa hàng cực kỳ nổi tiếng đấy, hôm nay cô nếm thử ?”
Đường Thanh Ý đáp lời theo bản năng: “Được.”
Quản lý đích bưng bánh hạt dẻ cùng các món mới khác lên. Đường Thanh Ý nếm thử một miếng, vị ngọt từ từ lan tỏa trong khoang miệng, dường như thấm tận đáy lòng, khiến tự chủ mà cong môi .
Chẳng trách các tiểu thư thời dân quốc thích ăn món đến .
Hơn nữa cô ở trong mơ gọi là “Đường Tam tiểu thư”, mặc sườn xám hoa lệ tinh xảo, cũng là một vị tiểu thư khuê các.
Hoặc thể hỏi thử Phó Hoài Ngôn xem .
Nghĩ đến đây, Đường Thanh Ý cúi đầu miếng bánh hạt dẻ, bỗng nhiên nảy sinh một thôi thúc chia sẻ chiếc bánh với .
Chính cô cũng ý nghĩ làm cho giật , bật lắc đầu. Trước khi dậy chuẩn rời , một bóng hình lọt tầm mắt, dáng thẳng tắp, khí chất thanh tú, đang lặng lẽ tủ kính ngắm món bánh hạt dẻ mới.
Đường Thanh Ý do dự hai giây, xuống , ánh mắt xuyên qua đám đông, dừng .
Phó Hoài Ngôn chằm chằm chiếc bánh hạt dẻ hồi lâu, tầm mắt khẽ chuyển sang hàng dài đang chờ quầy thu ngân, đưa tay lên xem giờ, vẻ mặt chút phân vân.
Cuối cùng bước đến cuối hàng dài, lấy điện thoại từ trong túi , những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên màn hình, ánh sáng trắng phản chiếu lên gương mặt, tôn lên làn da trắng như ngọc, dịu dàng nhã nhặn.
Khi Đường Thanh Ý đang say sưa ngắm góc nghiêng của , điện thoại đột nhiên rung lên một cái, cô lướt màn hình xem tin nhắn.
Phó Hoài Ngôn: [Cuối tuần , Đường tiểu thư thời gian ?]
Hóa là đang gửi tin nhắn WeChat cho cô.
Đường Thanh Ý khẽ mím môi , gõ chữ trả lời: [Có.]
Phó Hoài Ngôn: [Cô thích ăn bánh hạt dẻ ?]
Đường Thanh Ý ngẩn , ngẩng đầu bóng dáng một nữa, đàn ông đang cúi đầu, vô cùng tập trung chằm chằm màn hình, chờ đợi câu trả lời của cô.
Vậy nên, bánh hạt dẻ cũng là mua cho cô .
Nếu như cô thích thì ?
Đường Thanh Ý nảy ý định trêu đùa, trả lời: [Cũng bình thường thôi, chuyện gì ?]
Phó Hoài Ngôn: [Tôi một cửa hàng bán bánh hạt dẻ, lẽ cô sẽ thích.]
Anh khẳng định như ... Chẳng lẽ cô ở trong mơ cũng thích ? Đường Thanh Ý cảm thấy những gì nhiều hơn cô tưởng tượng.
Có lẽ giấc mơ của là một giấc mơ trọn vẹn.
Chưa kịp trả lời thì nhận tin nhắn của Phó Hoài Ngôn: [Tiệm ở phố Đông, cuối tuần cô sẵn lòng ngoài ? Cùng với .]
Đường Thanh Ý màn hình hồi lâu, chậm rãi dậy, hướng về phía gọi: “Phó Hoài Ngôn.”
Âm lượng của cô lớn, nhanh chóng vùi lấp trong gian ồn ào.
Ngay khi Đường Thanh Ý chuẩn bước tới, bỗng nhiên nghiêng đầu, đôi mắt như làn nước gột rửa, trong vắt rõ ràng, tràn đầy dịu dàng, vặn chạm ánh mắt của cô.
Đường Thanh Ý cong đôi mắt, giọng rõ ràng và chậm rãi: “Phó Hoài Ngôn, ở đây.”