Ngay khi phòng phẫu thuật năm phút, Tô Na đăng một bài mới.
Hậu trường buổi biểu diễn giao thừa chất đầy quà cáp.
Cô bóc từng món một, nào là bốt da phiên bản giới hạn, thiết đầu cuối quân sự mẫu mới, giấy phép nghỉ dưỡng điều dưỡng vùng cao dành cho hai ...
Chỉ riêng sợi dây chuyền thẻ bài quân đội , cô hài lòng lẩm bẩm: "Kiểu dáng thô cứng quá, tự đặt làm cái tinh tế hơn."
Người video đầy sủng ái: "Được , em coi trọng thì mang tiệm thu hồi là chứ gì?"
Tôi đưa tay khỏi mép giường, để mặc cho sợi dây chuyền rơi xuống đất.
Tôi mấp máy môi, cổ họng khô khốc.
"Lục Thâm, chúng hủy hôn ."
"Hủy hôn?"
Anh thể tin nổi mà lắc đầu.
Cười khẩy: "Bố đều bắt đầu bàn bạc với bố em xem tiệc cưới nên đặt bao nhiêu mâm , mà bây giờ em đòi hủy hôn với ?"
"Hứa Ninh, em cũng chẳng còn là cô bé nữa , đừng vô lý như ."
Trong lúc chuyện, thiết đầu cuối quân sự trong túi cứ rung liên hồi.
Anh lấy , cúi đầu trả lời đối phương.
Phòng bệnh bỗng chốc trở nên quá đỗi yên tĩnh, khiến rõ mồn một sự dịu dàng và kiên nhẫn giữa đôi lông mày của .
Tôi lặp : "Hủy hôn, đám cưới kết nữa."
Sắc mặt sa sầm xuống .
"Đừng đùa nữa, chuyện chẳng vui chút nào ."
Tôi chống dậy, đưa bó hoa tủ cho .
"Hoa cũng mang ."
Có lẽ là mua tạm bợ ở cổng bệnh viện, bên trong còn lẫn vài bông hoa bách hợp dại mà dị ứng.
Lục Thâm bất động, đáy mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi thật kỹ một nữa.
"Đừng quậy nữa." Giọng lạnh lùng.
Tôi khẽ nhếch môi: "Lục Thâm, gặp Tô Na ."
"Không hủy hôn, chẳng lẽ định để cô làm thứ ba cả đời ?"
Anh khựng .
Bó hoa cầm chắc rơi xuống đất, bẩn hết cả .
Thứ bẩn , sẽ cần nữa.
Những ký ức tươi đó, những hạnh phúc từng hứa hẹn,
Cả quá khứ và tương lai liên quan đến , đều cần nữa.
"Tô Na nào?"
Lục Thâm chằm chằm .
"Ai bậy bạ gì với em ?"
"Hứa Ninh, chúng bên bao nhiêu năm nay , em một chút tin tưởng nào dành cho ?"
Tôi gì.
Hốc mắt tự chủ mà đỏ lên.
Sao thể tin tưởng cơ chứ?
Người từng đặt mật khẩu thiết quân sự là sinh nhật , mỗi ngày làm gì đều báo cáo với , mỗi khi kết thúc nhiệm vụ đầu tiên liên lạc luôn là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tam-biet-thanh-xuan-kewd/chuong-4.html.]
Sao bỗng chốc lạc mất từ lúc nào ?
Tôi cũng hy vọng bao đây chỉ là giả.
vị trí đ.â.m thấu nơi sâu thẳm trái tim đang nhắc nhở giữ lấy sự tỉnh táo.
Anh trao một mảnh ghép trong bức tranh cuộc đời cho khác.
Vì , vĩnh viễn thể ghép một bản thể chỉnh cho và nữa.
"Lục Thâm, đừng lừa dối nữa."
"Anh mà, là sự khiết tịnh về tinh thần."
Anh chằm chằm màn hình.
Cả cứng đờ, như đóng đinh tại chỗ.
Tôi cố tỏ nhẹ nhàng: "Cứ thế ."
"Phía gia đình , sẽ tự giải thích, còn phía chú dì thì tự xem mà lo liệu."
"Những thứ đây tặng, sẽ thu xếp gửi trả, còn những thứ tặng thì đều cần nữa."
Tôi nghiêng đầu: "Hình như cũng chẳng còn gì nữa ."
Đã từng nghĩ là thể tách rời, hóa đến ngày thật sự cần nữa, việc cắt đứt cũng chỉ đơn giản thế thôi.
Ba mươi năm thiết, hóa cũng chỉ đến mức .
Chẳng trách, thể bỏ là bỏ ngay .
"Anh..."
Lục Thâm ngước lên .
Anh lẩm bẩm: "Anh ... Anh hủy hôn."
"Anh chỉ là..."
Tôi ngắt lời : "Đừng giải thích với ."
"Lục Thâm, đừng giải thích với những chi tiết ngoại tình thế nào, ."
Về những chuyện liên quan đến Tô Na.
Tất cả đều quá đỗi buồn nôn.
Những chi tiết đó giống như từng viên đạn, rít gào lướt qua tâm trí .
Chúng chỉ b.ắ.n nát tình yêu và lòng chân thành , mà còn nhắc nhở rằng mà từng yêu chân thành hóa tầm thường đến thế.
"Là khốn nạn."
"Hứa Ninh, nhưng thực sự định làm gì quá giới hạn với cô cả."
Giọng Lục Thâm khản đặc: "Chuyện đúng là do giữ đúng chừng mực, là của ."
" chúng ở bên lâu như ."
"Ninh Ninh, em nghĩ , em thật sự nỡ bỏ mặc như thế ?"
Tôi nhắm mắt , nuốt xuống vị tanh ngọt của m.á.u trong cổ họng.
"Lục Thâm, đừng xin , đừng biến thành kẻ hại."
Một lời xin thể bù đắp những gì mất .
Ngược , nó chỉ khiến trông giống như một kẻ thất bại hơn thôi.
Tôi quan tâm đến diễn biến tâm lý của , những lời ngụy biện sự hối thật giả đến .
Thứ là một đao cắt đứt .
"Hứa Ninh! Anh phạm , nhưng phản quốc lơ là nhiệm vụ ?"
"Anh phạm tội ác thể tha thứ gì mà khiến em đến một cái cũng ?!"
Lục Thâm bỗng trở nên kích động, siết chặt lấy bả vai .