Bùi Sâm dâng lên một tách , nhẹ giọng : "Điện hạ mời dùng , đây là tuyết liên từ phương Bắc, vị đắng nhưng tác dụng an thần."
Thái t.ử đón lấy tách , nhấp một ngụm, ánh mắt thâm trầm: "Bùi tiểu thư tâm tư tinh tế, thật khiến nể phục."
Bùi Sâm đáp, nàng Thái t.ử đang thử lòng .
Nàng trực tiếp quỳ xuống, thanh âm kiên định: "Bẩm điện hạ, thần nữ tự tài hèn sức mọn, dám trèo cao, xin điện hạ hãy thu hồi ý định chọn thần nữ Đông cung."
Thái t.ử khựng , tách tay khẽ lay động, nàng đầy hứng thú: "Vì ? Đây là vinh dự mà bao nữ t.ử mơ ước, nàng chối từ?"
Bùi Sâm cúi đầu: "Thần nữ chỉ mong một đời bình an, màng phú quý."
Thái t.ử lạnh: "Bình an? Ở trong phủ Thừa tướng , nàng nghĩ thể bình an ?"
Hắn đặt mạnh tách xuống bàn, dậy rời , để một câu đầy ẩn ý: "Chuyện do nàng quyết định."
Đế đô.
Bên trong thư phòng của Bùi phủ, Bùi Hành Chi đang bàn gỗ, tay cầm một phong thư gửi tới.
Nhan Thanh từ bên ngoài bước , cung kính báo cáo: "Chủ tử, Thái t.ử rời khỏi Bùi phủ, Bùi tiểu thư trực tiếp từ chối ý định của ngài ."
Bùi Hành Chi ngẩng đầu, thanh âm lạnh lùng: "Nàng thực sự ?"
Nhan Thanh gật đầu: "Vâng, thuộc hạ điều tra kỹ, Bùi tiểu thư tỏ thái độ kiên quyết."
Bùi Hành Chi đặt bức thư xuống, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc: "Nàng rốt cuộc đang tính toán điều gì?"
Một nữ t.ử vốn luôn khao khát quyền lực, nay đột nhiên đổi tính tình, chuyện nhất định uẩn khúc.
Hắn dậy, tới bên cửa sổ khu vườn đầy tuyết: "Tiếp tục giám sát nàng , bất kỳ động thái nào báo ngay cho ."
"Rõ!" Nhan Thanh đáp lời nhanh chóng lui .
Trở trang t.ử của Bùi phủ.
Bùi mẫu lo lắng nắm lấy tay Bùi Sâm: "Sâm nhi, con thực sự với Thái t.ử ? Nếu ngài nổi giận, phủ chúng làm ?"
Bùi Sâm vỗ nhẹ tay mẫu , trấn an: "Mẫu yên tâm, Thái t.ử là thông minh, ngài sẽ vì một nữ t.ử mà làm khó Bùi gia."
Nàng cửa sổ, nơi những đóa hoa mai đang vươn trong gió tuyết.
Trong phòng, mùi hương "Tuyết mạt" nhàn nhạt tỏa , nhưng Bùi Sâm sớm đổi nó thành một loại hương thảo d.ư.ợ.c thông thường.
Nàng , kẻ chủ mưu vẫn đang nấp trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để hãm hại nàng một nữa.
nàng của hiện tại, còn là Bùi Sâm của mười năm .
Nàng sẽ từng bước, đòi tất cả những gì vốn thuộc về .
Kể cả danh dự, và cả sự tự do mà nàng hằng khao khát.
Bùi Sâm nhắm mắt , cảm nhận luồng khí lạnh tràn phòng, tâm trí nàng hiện lên hình ảnh thiếu niên Ngôn Nhị ở bến tàu.
Có lẽ, định mệnh bắt đầu xoay chuyển từ giây phút đó.
Bùi Sâm trong lòng khẽ thở dài một tiếng, chung quy mớ phiền phức đều là do gây cả.
Nào ngờ ngoài dự liệu, ngay lúc Bùi phủ đang buổi nhiễu nhương, y chỉ điểm cho kẻ , quả thực là chịu mở kim khẩu .
Mười năm đằng đẵng, nay trùng phùng.
Trời đổ tuyết lớn, trang viên chìm trong sắc trắng, Ngu Kiều tĩnh lặng bên cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-64.html.]
Khấu ma ma bưng một bát canh gừng nóng bước , thấy nàng đang thất thần màn tuyết, trong lòng khỏi dâng lên một nỗi xót xa.
Nàng dường như đổi, còn là vị tiểu thư yếu đuối, chỉ nhẫn nhục chịu đựng như nữa.
Ngu Kiều đưa tay đón lấy bát canh, nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đôi mắt vốn dĩ đang chứa đựng đầy tâm tư của nàng.
Nàng khẽ nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng xộc lên mũi, giúp nàng tỉnh táo hơn đôi chút.
Ma ma nàng, thở dài một tiếng : "Tiểu thư, đừng tự làm khổ nữa, phu nhân ở Hầu phủ tuy vất vả, nhưng vẫn còn lão thái gia che chở."
Ngu Kiều đặt bát canh xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng: "Che chở? Sự che chở của phụ cũng giống như màn tuyết ngoài , thì trắng trong thuần khiết, nhưng thực chất lạnh thấu xương."
Nàng rõ, ở kiếp , chính sự lạnh lùng và bạc bẽo của phủ Quảng Bình Hầu đẩy mẫu nàng con đường c.h.ế.t.
Lần trọng sinh trở , nàng nhất định sẽ để bi kịch đó lặp một nào nữa.
Nàng đón mẫu khỏi nơi thị phi đó, tự tạo dựng một giang sơn riêng cho hai .
Nàng xuống đôi bàn tay , nơi vẫn còn thoang thoảng mùi hương của d.ư.ợ.c liệu.
Đây chính là vốn liếng, cũng là vũ khí sắc bén nhất của nàng trong cuộc chiến .
Ma ma thấy sự kiên định trong mắt nàng thì khuyên ngăn thêm nữa, chỉ lặng lẽ lui ngoài để nàng yên tĩnh.
Trong thư phòng thơm ngát hương , Bùi Quyết và Ngu Thời Ân đang đối diện .
Bùi Quyết xoay nhẹ chén sứ trong tay, ánh mắt thâm trầm như nước hồ thu, ai thể đoán định y đang nghĩ gì.
Ngu Thời Ân vị bằng hữu tri kỷ , trong lòng chút bất an: "Huynh hôm nay gọi đến, chẳng lẽ chỉ là để cùng thưởng thôi ?"
Bùi Quyết đặt chén rượu xuống, đột nhiên hỏi: "Muội của ... Ngu Kiều, dạo nàng thế nào ?"
Ngu Thời Ân khựng , vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Ngươi đột nhiên quan tâm đến ?"
Bùi Quyết trả lời ngay, y khẽ nhắm mắt , trong đầu chợt hiện lên hình ảnh một thiếu nữ với mùi hương d.ư.ợ.c liệu đặc trưng đang giữa trang viên đầy tuyết.
Mùi hương đó nồng, nhưng vô cùng thanh khiết, khiến một khi ngửi qua thì khó lòng quên .
"Ta chỉ là tình cờ gặp nàng ở trang viên thôi." Bùi Quyết nhàn nhạt , nhưng bàn tay y vô thức siết chặt chuỗi hạt Phật trong túi áo.
Ngu Thời Ân khổ: "Nàng vốn tính tình nhút nhát, đau ốm, chắc là lọt mắt xanh của ngươi ."
Bùi Quyết lạnh trong lòng.
Nhút nhát? Đau ốm?
Kẻ thể một đối mặt với bầy sói dữ mà hề biến sắc, kẻ thể âm thầm điều chế những loại độc d.ư.ợ.c g.i.ế.c thấy máu, liệu thể là một nữ t.ử nhút nhát ?
Bùi Quyết cửa sổ, nơi tuyết vẫn đang rơi ngừng.
"Ngu Thời Ân, của ... dường như giống với những gì ."
Ngu Thời Ân nhíu mày: "Ngươi ý gì?"
Bùi Quyết dậy, tà áo bào đen thêu vân rồng lướt nhẹ mặt đất: "Không gì, chỉ là thấy nàng khá thú vị mà thôi."
Thú vị đến mức, y mang nàng về, giấu kỹ trong lòng bàn tay , để ai thể nhòm ngó .
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Bùi Quyết bước khỏi thư phòng, để Ngu Thời Ân vẫn còn đang ngơ ngác phía .
Y , trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Và Ngu Kiều, chính là con mồi mà y nhắm tới từ lâu.
Dù nàng là hồ ly tinh quái là liều t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t , y cũng quyết buông tay.