Bùi Hành Chi lời nào, chỉ lẳng lặng bước , đôi mắt thâm trầm như hố sâu đáy.
Mộ Dung bóng lưng của , thầm nghĩ trong lòng rằng vị tiểu thư quả thực bản lĩnh, thể khiến cho một kẻ lạnh lùng như chủ t.ử bận tâm đến thế.
Hắn lệnh cho thuộc hạ xóa sạch dấu vết xung quanh, để bất kỳ kẻ nào phát hiện hành tung của hai đêm nay.
Sự việc nếu truyền ngoài, e rằng danh tiết của Bùi tiểu thư sẽ hủy hoại .
Mộ Dung thầm thở dài, hy vọng rằng những nỗ lực của chủ t.ử sẽ trở nên vô nghĩa.
Khoảng một canh giờ , lò hương trong phòng Bùi Sâm sớm tắt lịm, ấm cũng dần tan biến.
Lúc , nàng mới từ trong cơn mê man mà tỉnh , cảm thấy đầu óc vẫn còn chút choáng váng.
Nàng khẽ nheo mắt, thấy ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa hắt , nhận trời gần sáng.
Nàng đưa tay chạm gối, nơi vẫn còn vương chút lạnh, thầm nghĩ về những chuyện xảy trong đêm qua.
Bên ngoài sương phòng, tiếng bước chân của tỳ nữ vang lên khe khẽ.
Tiểu Sương đẩy cửa bước , thấy nàng tỉnh liền vội vàng tới: "Tiểu thư, tỉnh ? Đêm qua ngủ ngon ?"
Bùi Sâm nàng , trong lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng lắc đầu xua tan ý nghĩ đó.
"Ta , chỉ là thấy mệt thôi." Nàng nhẹ giọng đáp, giọng vẫn còn mang theo chút khàn đặc của buổi sớm.
Tiểu Sương nhanh nhẹn tới bên lò hương, bắt đầu dọn dẹp và chuẩn nước rửa mặt cho nàng.
"Tiểu thư, để nô tỳ giúp sửa soạn, hôm nay chúng còn về phủ sớm."
Bùi Sâm khẽ gật đầu, ánh mắt vô tình lướt qua cửa sổ, nơi những bông tuyết vẫn đang nhảy múa giữa trung.
Nàng nhớ bóng dáng của Bùi Hành Chi trong ký ức, tự hỏi liệu kiếp thể thực sự thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy bi kịch đó .
Tiểu Sương làm việc líu lo kể chuyện, nhưng Bùi Sâm chẳng lọt tai chữ nào.
Nàng dậy, tới gương đồng, thấy gương mặt trong đó chút xanh xao nhưng đôi mắt vô cùng kiên định.
"Nước chuẩn xong , mời tiểu thư." Tiểu Sương cung kính .
Bùi Sâm nhúng tay làn nước ấm, cảm nhận nóng lan tỏa, trái tim vốn đang băng giá cũng dường như dịu đôi chút.
Nàng , cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và nàng phép lùi bước.
Lúc Mộ Dung và các thuộc hạ theo Bùi Hành Chi trở về sơn trang núi, trời cũng tờ mờ sáng.
Cả một vùng núi rừng chìm trong màn sương trắng xóa, lạnh lẽo thấu xương.
Lúc , trong sương phòng của Bùi Hành Chi, thuộc hạ chuẩn sẵn nước nóng để tắm rửa.
Hắn cởi bỏ xiêm y, bước trong bồn tắm, để làn nước nóng bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi của .
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-63.html.]
Hơi nước bốc lên nghi ngút, làm nhòa gương mặt lạnh lùng của .
Hắn tựa lưng thành bồn, khẽ nhắm mắt , nhưng những hình ảnh về đêm qua cứ thế hiện về trong tâm trí.
Bất chợt, đưa tay chạm lên vùng cổ của , nơi một cảm giác đau rát nhẹ.
Hắn dậy, tới gương đồng, nheo mắt vết dấu màu đỏ thẫm hiện rõ làn da trắng.
Đó là một vết cắn, vô cùng rõ ràng và mạnh mẽ, rõ là do nàng để trong lúc tỉnh táo.
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ kỳ lạ thoáng hiện gương mặt vốn luôn vô cảm.
Nàng mà dám c.ắ.n mạnh đến thế ?
Hắn kỹ vết thương một nữa, dường như hề cảm thấy giận dữ, trái còn chút hứng thú thâm trầm.
Một lát , bước khỏi bồn tắm, khoác lên bộ y phục sạch sẽ.
Mộ Dung bên ngoài cửa, gõ nhẹ hai tiếng lên tiếng báo cáo.
"Chủ tử, việc sắp xếp xong xuôi, dấu vết ở sương phòng cũng xóa sạch."
Bùi Hành Chi trầm giọng đáp một tiếng "Được", tới bên bàn , rót cho một chén nước lạnh.
Hắn , Bùi Sâm của kiếp đổi, nàng còn là cô nương yếu đuối, chỉ theo sự sắp đặt của gia đình nữa.
Vết c.ắ.n cổ chính là minh chứng rõ nhất cho sự phản kháng và mạnh mẽ của nàng.
Hắn nheo mắt, thầm nghĩ trong lòng rằng trò chơi dường như càng lúc càng trở nên thú vị hơn .
Mộ Dung lén biểu hiện của chủ tử, thấy vẻ gì là khó chịu, trái còn chút thâm trầm khó đoán, trong lòng khỏi nảy sinh nghi hoặc.
y cũng hiểu rõ quy củ, chuyện của chủ tử, thuộc hạ tuyệt đối phép tò mò quá nhiều.
Hắn lui ngoài, để một Bùi Hành Chi trong căn phòng rộng lớn, đối diện với những toan tính và cả những cảm xúc lạ lẫm đang len lỏi trái tim .
Vết c.ắ.n , quyết định sẽ dùng t.h.u.ố.c để xóa , cứ để nó ở đó như một lời nhắc nhở về đêm định mệnh .
trở về Bùi phủ, cũng tránh khỏi những ngờ vực cần thiết.
Bùi Sâm bình tĩnh đối diện, trong lòng chẳng chút gợn sóng.
Nàng tới mặt Thái tử, khẽ khàng hành lễ: "Thần nữ tham kiến Thái t.ử điện hạ."
Thái t.ử nàng, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: "Bùi tiểu thư cần đa lễ, sức khỏe nàng khỏe, ở trang t.ử nghỉ ngơi thêm vài ngày?"
Bùi Sâm rủ mắt, giọng đều đều: "Đa tạ điện hạ quan tâm, thần nữ khá hơn nhiều , vì chuyện riêng mà làm lỡ việc trọng đại."
Việc trọng đại mà nàng , chính là chuyện tuyển chọn Thái t.ử phi đang xôn xao khắp kinh thành.
Kiếp , nàng vì cái danh vị mà đ.á.n.h đổi cả thanh xuân, cuối cùng chỉ nhận lấy một kết cục bi thảm.
Lần trở về, nàng còn là một quân cờ để khác tùy ý sắp đặt.