Bùi Hành Chi đột nhiên dậy tới mặt nàng, cách giữa hai gần đến mức chỉ cần đưa tay là thể chạm .
Nàng vô thức lùi một bước, nhưng nam nhân nhanh hơn, đưa tay giữ chặt lấy vòng eo thanh mảnh của nàng.
Hơi thở của Bùi Hành Chi phả mặt khiến nàng cảm thấy chút ngột ngạt khó thở.
Nàng kinh ngạc y, dường như ngờ y hành động đường đột như .
Y cúi đầu, ghé sát tai nàng thì thầm: "Sâm nhi, nàng thật sự nghĩ rằng thể trốn thoát ?"
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, thẳng đôi mắt thâm trầm của y: "Đại ca, xin hãy tự trọng."
Bùi Sâm ở ngoài hiên, nàng vẫn bước phòng, chỉ đầu Bùi Hành Chi, thấy y khẽ lắc đầu.
Lòng nàng thầm nghĩ, Bùi Hành Chi rốt cuộc là đang ý định gì?
Chuyện ở nơi đó, y một nửa, cũng một nửa.
Nàng lên tiếng, chỉ im lặng theo y, trong lòng thầm tính toán thời gian, lẽ bây giờ Ngôn Nhị vẫn trở về, nên mới đám ngăn trở.
Bùi Sâm khẽ nhíu mày, rằng một lát, ai ngờ tuyết rơi mỗi lúc một dày, làm ngăn trở đường về.
Bùi Sâm mái hiên, gió lạnh thổi qua làm vạt áo nàng khẽ lay động, y nàng, ánh mắt mang theo vài phần thâm trầm.
Y cầm lấy một vật giao cho nàng, chính là chiếc thủy hỏa để sưởi ấm đôi bàn tay.
Bùi Sâm nhận lấy, cảm nhận ấm lan tỏa, Bùi Hành Chi hỏi: "Huynh tới đây?"
Y trả lời ngay, chỉ màn tuyết trắng xóa mắt.
Chờ một lúc lâu, y mới lên tiếng, giọng tan trong gió tuyết: "Ta yên tâm, nên mới đến xem ."
Bùi Sâm y, trong lòng thầm kinh ngạc, chẳng kiếp hai vốn luôn đối đầu gay gắt ?
Trời đông tuyết phủ, Bùi Sâm ôm chặt chiếc đèn lồng trong ngực, cúi đầu tuyết đọng chân, lời nào.
Nàng chân tường, khi thấy chung quanh còn ai, y mới tiến gần, đặt tay lên vai nàng.
Bùi Sâm theo bản năng lùi một bước, ánh mắt chút cảnh giác: "Bùi Hành Chi, định làm gì?"
Y nàng, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện một tia phức tạp, y khẽ thở dài: "Tuyết lớn thế , đưa nàng về."
Nàng y đang nghi ngờ sự đổi của , nhưng nàng cũng giải thích quá nhiều, chỉ lẳng lặng bước .
Lúc rời khỏi trang viện, nàng quanh quất để tìm một lối khác.
Đường về vốn khó , nay tuyết phủ kín, chỉ thể nương theo ánh sáng mờ ảo mà bước tiếp.
Trong bóng tối, Bùi Sâm cảm thấy đang theo sát , chính là Bùi Hành Chi, y cũng lời nào.
Nàng khẽ hỏi: "Huynh là thích lo chuyện bao đồng, hôm nay rảnh rỗi như thế?"
"Ta chỉ là xem xem, nàng rốt cuộc đang che giấu điều gì." Y trả lời, giọng lạnh lùng nhưng mang theo chút quan tâm khó nhận .
Y thúc ngựa tới phía , dẫn đường cho nàng khỏi trang viện, hướng về phía bến tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-59.html.]
Hai một một , ai thêm câu nào.
Nàng rõ tính tình của Bùi Hành Chi, y là kẻ đa nghi, nếu nàng xử sự khéo léo, e rằng hôn ước sẽ càng khó hủy bỏ.
Bùi Sâm chiếc thủy hỏa trong tay, cảm nhận nóng xuyên qua lớp vải, sưởi ấm cả trái tim đang giá lạnh của nàng.
Thủy hỏa vốn là vật dụng của nam tử, mà y đưa cho nàng dùng, điều quả thật khiến nàng khỏi suy nghĩ.
Y quả thực đổi, còn giống như Bùi Hành Chi mà nàng từng ở kiếp nữa.
Đi một quãng đường, Bùi Hành Chi bỗng dừng , y nàng một lượt : "Nàng đối với Ngôn Nhị, dường như quan tâm?"
Nàng gật đầu: "Y chỉ là một đứa trẻ đáng thương, thấy y gặp nạn nên mới tay giúp đỡ, ý gì khác."
Trong thâm tâm nàng hiểu rõ, đây chính là cơ duyên mà nàng bỏ lỡ ở kiếp , nàng nhất định nắm giữ.
Bùi Sâm về phía xa, nơi bến tàu đang mờ ảo trong sương tuyết, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Dưới ánh đèn lồng le lói, nàng thấy bóng dáng Bùi Hành Chi đang đợi, y vẫn , lạnh lùng và cao ngạo.
Nàng y, giọng bình thản: "Huynh cần bận tâm nhiều như ."
Bùi Hành Chi nhướn mày, y từng thấy một Bùi Sâm nào cứng cỏi và xa cách đến thế.
"Ta chỉ nhắc nhở nàng, đừng để bản rơi tình cảnh nguy hiểm."
Bùi Sâm mỉm nhạt, ánh mắt nàng lướt qua y: "Đa tạ nhắc nhở, tự làm gì."
Y thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng nàng bước lên xe ngựa.
Lúc , tuyết ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn còn bao trùm lấy vạn vật.
Bùi Sâm trong xe, qua cửa sổ, thấy bóng dáng Bùi Hành Chi vẫn đó, như một pho tượng giữa màn đêm.
Nàng thầm nghĩ, mối quan hệ giữa hai rốt cuộc sẽ về ?
Bùi Hành Chi bình thản ngẩng đầu lên trời, y sang với nàng: "Phủ Hầu gia dạo quả thật náo nhiệt, nàng cũng nên cẩn thận một chút."
"Ta , đa tạ ." Bùi Sâm đáp lời, giọng của nàng cũng mang theo vài phần trầm mặc.
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Y đưa cho nàng một hộp thức ăn nhỏ và một lò sưởi tay, rời .
Nàng nhận lấy ngay, chỉ đó theo bóng lưng y khuất dần trong màn đêm.
Bùi Sâm khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Nàng vốn định hủy bỏ hôn ước, nhưng dường như sự xuất hiện của y làm chuyện trở nên rối rắm hơn.
Trời tối đen như mực, chỉ ánh đèn lồng từ phía xa hắt , soi rõ con đường nàng đang .
Bùi Sâm bước từng bước chậm rãi, trong đầu nàng hiện lên vô vàn những ký ức của kiếp , về sự phản bội và nỗi đau.
Lần , nàng nhất định sẽ để bi kịch lặp .
Nàng về phía bến tàu, nơi Ngôn Nhị đang chờ đợi, và thầm hứa với lòng rằng sẽ bảo vệ những thực sự quan tâm đến nàng.