Ả đột nhiên quỳ rụp xuống, nắm lấy vạt áo của Bùi lão gia mà lóc t.h.ả.m thiết: "Lão gia, đừng đại tiểu thư bậy. Đại tiểu thư vốn dĩ vì chuyện hôn sự với Bùi Hành Chi mà nảy sinh lòng oán hận, giờ đây đổ hết tội lên đầu . Thiếp thật sự oan ức quá!"
Bùi Sâm lạnh lùng màn kịch của ả, trong lòng hề gợn sóng.
Nàng rõ, đối với loại như Tiểu Lỵ, nếu đưa bằng chứng xác thực, ả sẽ c.h.ế.t cũng nhận tội.
"Ngươi chứng cứ?" Bùi Sâm chậm rãi lấy một phong thư cũ và một hộp hương liệu nhỏ. "Phong thư là do kẻ năm xưa giúp ngươi làm việc để khi c.h.ế.t. Còn hộp hương liệu , chính là 'Tuyết mạt' mà ngươi dùng để đ.á.n.h tráo trong phòng mười năm ."
Khi thấy hộp hương liệu đó, Tiểu Lỵ như sét đ.á.n.h ngang tai, cả đờ đẫn .
Bùi lão gia nãy giờ vẫn im lặng, lúc mới bước tới, cầm lấy hộp hương liệu, sắc mặt ông trở nên vô cùng khó coi.
"Tiểu Lỵ, ngươi còn gì để ?" Giọng của Bùi lão gia trầm xuống, mang theo nộ khí lôi đình.
Tiểu Lỵ run rẩy thôi, ả hết đường chối cãi.
ả vẫn cố gắng vùng vẫy cuối, ả sang Bùi Sâm với ánh mắt đầy hận thù: "Bùi Sâm, ngươi tưởng rằng vạch trần thì ngươi sẽ hạnh phúc ? Ngươi và Bùi Hành Chi, vốn dĩ là hai đường thẳng song song, dù , kết cục cũng chẳng đổi gì!"
Nói xong, ả đột nhiên bật dậy, lao đầu cột trụ trong sảnh.
Bùi lão gia nhanh tay lẹ mắt, ngăn ả kịp thời.
"C.h.ế.t cũng dễ dàng như ." Bùi Sâm lạnh lùng lên tiếng. "Ngươi sống để trả giá cho những gì ngươi gây cho trong mười năm qua."
Bùi lão gia đứa con gái lớn của , trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Ông bao giờ nghĩ rằng, trong chính ngôi nhà của ẩn chứa nhiều âm mưu thâm độc đến thế.
"Sâm nhi, mười năm qua... là phụ lòng con." Bùi lão gia thở dài, giọng già nua trông thấy.
Bùi Sâm phụ , ánh mắt nàng vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Nàng sống một đời, những tình cảm ủy mị của kiếp sớm nàng gạt bỏ. Điều nàng cần bây giờ là sự thật và sự công bằng.
"Phụ cần tự trách. Chuyện qua thì cứ để nó qua . Điều quan trọng bây giờ là xử lý những kẻ tâm địa bất chính."
Nàng liếc Tiểu Lỵ đang gục đất, sang phụ : "Con Bùi Hành Chi cũng đang điều tra về chuyện . Nếu chuyện trong phủ truyền ngoài, nhất hãy để con tự xử lý."
Bùi lão gia gật đầu, lúc ông tin tưởng đứa con gái . Ông nhận Bùi Sâm còn là tiểu cô nương yếu đuối của mười năm nữa.
"Được, chuyện cứ theo ý con mà làm."
Tiểu Lỵ thấy thì tâm tro ý lạnh, ả rằng kể từ giờ phút , ả vứt bỏ.
Bùi Sâm bước đến mặt Tiểu Lỵ, cúi xuống nhỏ tai ả: "Ngươi cứ yên tâm, sẽ để ngươi c.h.ế.t sớm . Ta ngươi chứng kiến từng bước một hủy bỏ hôn ước với Bùi Hành Chi, và sống một cuộc đời huy hoàng mà ngươi bao giờ chạm tới ."
Tiểu Lỵ trừng lớn mắt, Bùi Sâm như thấy một con quỷ dữ. Ả thể hiểu nổi tại Bùi Sâm hủy bỏ hôn sự mà bao nhiêu thèm .
lúc đó, từ bên ngoài truyền tiếng của gia đinh: "Lão gia, đại tiểu thư, Bùi Hành Chi công t.ử cầu kiến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-39.html.]
Bùi Sâm thẳng dậy, chỉnh xiêm y. Một cuộc đối đầu mới sắp bắt đầu, và , nàng sẽ là nắm giữ đại cuộc.
Bùi lão gia thở dài, phất tay áo: "Cho ."
Nàng đầu cửa, thấy bóng dáng quen thuộc của Bùi Hành Chi đang chậm rãi bước . Ánh mắt hai giao giữa trung, mang theo vô vàn tâm tư khó đoán.
Bùi lão gia nữ t.ử mắt, lồng n.g.ự.c phập phồng, một ngụm huyết khí dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hắn thể tin , đứa con gái vốn dĩ nhu nhược, luôn khúm núm lời , một đêm thể trở nên cứng cỏi và xa lạ đến nhường .
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Ánh mắt nàng chút độ ấm, tựa như đang một kẻ xa lạ chẳng chút liên can.
"Ta gả, cho dù phụ thêm vạn lời, cũng tuyệt đối gả cho Bùi Hành Chi. Chẳng lẽ phụ định ép c.h.ế.t nữ nhi của , biến thành một vong hồn nơi khuê các mới lòng ?"
Giọng của Bùi Sâm thản nhiên nhưng chứa đựng sự kiên định thể lay chuyển.
Bùi lão gia quét mắt một vòng quanh phòng, những hạ nhân đó đều cúi gục đầu, ai dám thốt lên nửa lời.
Dưới uy áp của , bộ căn phòng im ắng đến mức rõ cả tiếng hít thở.
Ánh mắt dời từ Bùi Sâm xuống chén đang bốc khói nghi ngút bàn, đó về phía bức bình phong cũ kỹ, nơi dường như vẫn còn phảng phất hình bóng của thê t.ử quá cố.
Hắn lạnh một tiếng: "Ngươi những lời , chẳng lẽ sợ mang danh bất hiếu ? Ngươi chỉ là một nữ nhi mẫu bảo bọc, nếu dựa hôn ước , mười năm , khi trăm tuổi già yếu, ngươi còn thể dựa ai?"
Bùi Sâm , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ đầy châm biếm.
Nàng hít một thật sâu, từng chữ thốt lạnh lùng như băng mỏng: "Dựa ai? Mười năm qua, sống trong Bùi phủ chẳng cũng như một cô độc đó ? Phụ còn nhắc chuyện cũ, nhắc mười năm qua sống thế nào ?"
Sắc mặt Bùi lão gia lập tức trở nên khó coi.
Hắn rõ, từ khi mẫu nàng qua đời, Bùi Sâm chịu ít ủy khuất trong phủ.
ngờ, nàng chọn đúng thời điểm để bộc phát.
Lòng thoáng chút d.a.o động, nhưng sự sĩ diện của một gia chủ khiến thể nhượng bộ ngay lập tức.
"Ngươi... đúng là đồ nghịch nữ!"
Hắn phất mạnh tay áo, thẳng khỏi phòng, thèm đứa con gái đang đó với tấm lưng thẳng tắp như một cây tùng trong gió tuyết.
Bùi Sâm lặng trong sương phòng, theo bóng dáng phụ khuất dần hành lang.
Nàng , trận chiến nàng thắng bước đầu tiên.
Dù phụ lời nào, nhưng thái độ im lặng đó chính là sự thỏa hiệp đầy khó khăn.