Bùi Sâm sững sờ, nàng ngờ thấu tâm can như .
"Muội tưởng rằng chút mưu hèn kế bẩn đó thể qua mắt ?" Hắn tiến gần nàng, giọng trầm thấp đầy vẻ đe dọa.
"Ngươi... ngươi bậy!" Bùi Sâm cứng miệng cãi .
Mộ Mặc đằng xa, thấy cảnh , sắc mặt biến đổi, âm thầm lùi , biến mất những lùm cây.
Biết rằng thể giấu giếm nữa, Bùi Sâm liền đổi thái độ, nàng bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
"Phải, là tự làm đấy, thì ? Nếu làm , làm thể khiến cho phụ và mẫu chú ý đến sự hiện diện của , làm thể khiến cho đám sợ hãi?"
Bùi Hành Chi nàng, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, ngờ nàng thẳng thắn thừa nhận như .
Hắn chợt nhận , Bùi Sâm của bây giờ dường như đổi thành một khác.
Nàng còn là một tiểu thư kiêu căng, ngốc nghếch như nữa.
Nàng , nở một nụ đầy bí hiểm: "Bùi Hành Chi, cứ đợi đấy, trò còn ở phía ."
"Bùi Sâm, rốt cuộc gì?" Bùi Hành Chi trầm giọng hỏi.
Nàng nhạt, ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo: "Ta gì? Ta hủy bỏ hôn ước , tự do, gánh chịu cái danh hiệu Thái t.ử phi bất cứ thứ gì tương tự."
Hắn , trong lòng khỏi chấn động.
Hắn bao giờ nghĩ rằng nàng thể những lời như .
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
"Muội đang gì ? Hôn sự là do hai gia tộc định đoạt, hủy là hủy ."
Bùi Sâm , ánh mắt kiên định: "Ta , cho nên mới cần đến sự giúp đỡ của ."
Hắn im lặng một hồi, đột nhiên bật , nụ đầy vẻ mỉa mai.
"Giúp ? Ta lợi ích gì?"
Nàng tiến gần , thì thầm tai: "Nếu giúp , sẽ cho bí mật về Tuyết mạt hương, và cả kẻ đang âm thầm hãm hại ở trong quân doanh."
Bùi Hành Chi sững , ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Hắn nàng, như thấu qua lớp mặt nạ của nàng.
"Được, sẽ xem làm đến ."
Nói đoạn, bước , để Bùi Sâm một giữa sân vắng.
Nàng theo bóng lưng , trong lòng thầm nghĩ, Bùi Hành Chi, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi.
Bùi Sâm chỉ trỏ cổ , hỏi : "Huynh định xin ?"
Hắn khựng một chút, nở một nụ đầy ẩn ý, từng chữ từng câu thốt : "Nằm - mơ - ."
Sau khi xong câu đó, liền dứt khoát rời , hề ngoảnh đầu , để nàng đó với nỗi tức giận dâng trào, nhưng trong thâm tâm chút cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ.
Ta chằm chằm đôi bàn tay của , nhớ những chuyện qua.
Chẳng lẽ vết xe đổ đó một nữa ?
Nha bên cạnh lo lắng , khẽ gọi: "Tiểu thư, làm thế? Đừng làm nô tỳ sợ."
Ta chỉ lắc đầu, thu hồi tâm trí.
lúc , một giọng trầm thấp vang lên từ phía cửa, là Bùi Hành Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-35.html.]
Y bước tới, ánh mắt dừng bàn tay đang chảy m.á.u của , đôi mày thanh tú khẽ chau .
Bùi Hành Chi mở lời, thanh âm mang theo vẻ lạnh lùng vốn : "Tay ngươi làm thế?"
Ta khẽ run lên, theo bản năng giấu bàn tay lưng, cúi đầu đáp: "Không gì, chỉ là vô ý chạm chút mảnh sành mà thôi."
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót.
Kiếp , chỉ cần một vết thương nhỏ, cũng sẽ lóc kể lể với y, mong chờ một chút sự thương hại và quan tâm từ nam nhân .
bây giờ, chỉ thấy nực .
Mười năm...
Mười năm thanh xuân đổi lấy một kết cục t.h.ả.m khốc, chẳng lẽ vẫn đủ để tỉnh ngộ ?
Mộ Dung bên cạnh vội vàng tiến lên, giọng đầy lo lắng: "Bùi công tử, tiểu thư nhà mới gặp chút chuyện ở hậu viện, xin đừng trách phạt nàng."
Bùi Hành Chi gì, chỉ lẳng lặng , ánh mắt y sâu thẳm như hồ nước mùa thu, khiến tài nào đoán định tâm tư.
Y đột ngột bước tới, nắm lấy cổ tay , lực đạo tuy mạnh nhưng đầy sự áp chế.
Ta ngước mắt y, bắt gặp vẻ mặt xa lạ của nam nhân từng là cả thế giới của .
"Đau ?" Y hỏi, giọng vẫn điềm nhiên như cũ.
Ta mỉm nhạt nhẽo: "Chút vết thương nhỏ , so với những gì trải qua, thực sự chẳng đáng là bao."
Bùi Hành Chi khựng một chút, dường như cảm thấy sự đổi lạ lùng trong lời và thái độ của .
Y buông tay , sang dặn dò nha : "Đi lấy t.h.u.ố.c kim sang tới đây."
"Không cần ." Ta lên tiếng ngăn . "Ta tự xử lý , dám làm phiền công tử."
Mộ Dung đầy kinh ngạc, lẽ nàng cũng ngờ tiểu thư vốn luôn bám lấy Bùi Hành Chi nay tỏ xa cách đến thế.
Bùi Hành Chi nheo mắt, thanh âm trầm xuống: "Bùi Sâm, ngươi rốt cuộc đang định chơi trò gì?"
Ta thẳng mắt y, chút né tránh: "Ta chơi trò gì cả. Ta chỉ là... mệt mỏi ."
Ta hủy bỏ hôn ước .
Câu đó nghẹn nơi cổ họng, nhưng , sớm muộn gì cũng .
Ánh mắt vô tình lướt qua lư hương trong góc phòng, mùi hương "Tuyết mạt" thoang thoảng bay .
Đây chính là loại hương liệu khiến đ.á.n.h mất danh tiết ở kiếp .
Hóa , ngay từ lúc , cạm bẫy giăng sẵn.
Bùi Hành Chi dường như cũng nhận điều gì đó, y theo hướng mắt của , ánh thoáng qua một tia nghi hoặc.
Bùi Hành Chi xoay , vạt áo bào nhẹ nhàng phất qua mặt đất.
Y chậm rãi xuống, rót một chén , nước bốc lên làm mờ gương mặt tuấn lãng.
"Ngươi ngươi mệt mỏi?" Y lặp lời , giọng mang theo chút châm chọc. "Trước đây ngươi luôn miệng gả phủ , làm thê t.ử của ?"
Ta hít một thật sâu, nén sự run rẩy trong lòng: "Đó là chuyện của . Con ai cũng sẽ đổi."
"Huống hồ, Bùi công t.ử cũng tâm ý với . Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên?"
Bùi Hành Chi đặt chén xuống bàn, phát một tiếng "cạch" khô khốc.