Bùi Hành Chi nụ , trái tim vốn lạnh lẽo bỗng thoáng rung động. Chàng nhận , Bùi Sâm của hiện tại dường như lột xác thành một khác.
"Trời tối, để đưa về phủ."
Bùi Sâm từ chối, khẽ gật đầu: "Đa tạ trưởng quan tâm."
Hai song hành bước con phố nhộn nhịp, bóng lưng dài đổ mặt đất ánh hoàng hôn, tạo nên một cảm giác gắn kết kỳ lạ.
Bùi Sâm lặng lẽ bước , trong lòng hiểu rõ, trò chơi quyền lực chỉ mới bắt đầu.
Bùi Sâm ngờ lúc đuổi theo nàng.
Nàng khựng , xoay , giữa hai chỉ còn một cách ngắn ngủi, nhưng tựa như cách biệt cả một kiếp .
Bùi Hành Chi... Hắn làm gì?
Hắn chằm chằm chiếc hộp gỗ trong tay nàng, ánh mắt thâm trầm như đêm tối, dường như thấu tâm tư mà nàng đang cố che giấu.
Bùi Sâm khẽ mỉm , giọng mang theo chút xa cách lãnh đạm: "Hành Chi ca ca, chuyện gì ?"
Hắn gì, chỉ tiến lên một bước, áp lực từ hình cao lớn của khiến nàng cảm thấy ngạt thở.
"Thứ nàng đang cầm trong tay là gì?" Hắn trầm giọng hỏi, ánh mắt rời khỏi chiếc hộp gỗ.
Bùi Sâm bình thản đáp: "Chỉ là chút đồ cũ, thấy dùng đến nữa nên mang vứt bỏ, ngờ khiến bận tâm."
Nói đoạn, nàng cúi đầu, che tia sắc lạnh thoáng qua trong đáy mắt.
Hắn hừ lạnh một tiếng: "Đồ cũ? Đồ cũ mà cần nàng đích mang trong đêm hôm thế ?"
Nàng ngước lên, ánh mắt chút né tránh: "Chuyện của , tự cách xử lý, phiền lo lắng."
Hắn lặng bóng lưng nàng xa dần trong màn đêm, đôi lông mày nhíu chặt .
Nàng đổi, đổi đến mức còn nhận vị tiểu luôn bám đuôi ngày nào.
Trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả, nghi hoặc chút bực bội khôn nguôi.
Trở về Tiểu viện, Tiểu Tiệp thấy nàng về liền vội vàng chạy đón, sắc mặt đầy vẻ lo âu.
"Tiểu thư, lâu ? Phu nhân mới sai tới, là chút đan d.ư.ợ.c đưa cho ."
Bùi Sâm gật đầu, đặt chiếc hộp lên bàn đá: "Mẫu là đan d.ư.ợ.c gì ?"
Tiểu Tiệp lắc đầu: "Chỉ là thứ bồi bổ khí huyết, sắc mặt tiểu thư dạo quả thực chút nhợt nhạt, cần tẩm bổ thêm."
Bùi Sâm gương, thấy gương mặt thiếu nữ trong đó quả nhiên thiếu chút huyết sắc.
Đó là hậu quả của những đêm dài trăn trở, tính toán về những bi kịch của kiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-13.html.]
Phu nhân bước phòng, thấy nàng liền thở dài đầy xót xa: "Sâm nhi, con giữ gìn sức khỏe, đừng để bản quá lao lực vì những chuyện ."
Nàng mỉm , nhẹ nhàng nắm lấy tay mẫu : "Con , mẫu đừng quá lo lắng cho con."
Bùi phu nhân nàng một lúc lâu, dường như nhắc đến hôn sự với Bùi Hành Chi, nhưng thấy vẻ mặt kiên định của nàng, bà thôi nữa.
"Thôi , con nghỉ ngơi sớm , đừng thức khuya quá."
Sau khi mẫu rời , Bùi Sâm chậm rãi mở chiếc hộp gỗ .
Bên trong là hương liệu bình thường, mà là Tuyết Mạt hương — thứ từng khiến nàng rơi cảnh vạn kiếp bất phục, danh tiết tiêu tan ở kiếp .
Nàng nhanh chóng hành động, bến tàu chính là nơi nàng sẽ kết thúc tất cả những âm mưu dơ bẩn .
Sắc mặt nàng trở nên lạnh lẽo, đôi tay siết chặt lấy cạnh hộp.
Bùi Hành Chi, sẽ để ngươi cơ hội hãm hại thêm một nào nữa.
Nàng thổi tắt nến, căn phòng chìm bóng tối tịch mịch, chỉ còn ánh mắt sáng quắc của nàng trong đêm.
Thải Nguyệt theo tiểu thư từ nhỏ, vốn là linh lợi, nay cũng dám hỏi nhiều, chỉ lệnh dìu tiểu thư về tiểu viện của .
Thải Nguyệt đặt tiểu thư xuống, đó khẽ khàng lui ngoài, đóng cửa phòng .
Bùi Sâm trong căn phòng vắng lặng, Thải Nguyệt khi rời một lúc liền , mang theo một phong thư nhỏ giấu trong ống tay áo, thì thầm: “Tiểu thư, đây là của Tây Viện lén lút gửi tới.”
Trong phủ , kẻ hãm hại nàng nhiều, nhưng thực sự lòng chẳng mấy ai. Bùi Sâm bình thản hỏi: “Người đó gì?”
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Thải Nguyệt lấy một mảnh giấy nhỏ, cung kính dâng lên: “Thưa tiểu thư, đây là giấy của Bùi Hành Chi công t.ử gửi, rằng gặp tiểu thư ở tiểu viện phía phủ đêm nay.”
Bùi Sâm cầm lấy mảnh giấy, lướt qua vò nát trong tay. Nàng dậy, ánh mắt hướng về phía tiểu viện hoang vắng nơi góc phủ.
Nơi đó là một tiểu viện cũ kỹ, vốn ít qua , nay trở thành nơi hẹn gặp bí mật.
Bùi Sâm những chữ mảnh giấy, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả.
Nghĩ đến những uất ức từng chịu đựng, nàng cảm thấy chuyện dường như là một giấc mộng dài. Dù cho nợ m.á.u ở kiếp thể gột rửa sạch ngay lập tức, nhưng nàng cũng tiếp tục lún sâu vũng bùn nữa.
Nàng gương, chỉnh đốn y phục, ánh mắt kiên định: “Ta xem xem, y rốt cuộc giở trò gì.”
Dù Bùi Hành Chi vì hẹn gặp, nhưng nàng nhất định .
Bùi Sâm thở dài một tiếng: “Đi thôi, gặp kẻ xem như là hôn phu của cuối.”
Nàng rằng, cuộc gặp gỡ sẽ đổi vận mệnh của cả hai .
Đêm về khuya, vạn vật chìm trong tĩnh lặng. Bùi Sâm khoác thêm một chiếc áo choàng, lặng lẽ rời khỏi phòng, hướng về phía tiểu viện hoang vắng .
Thải Nguyệt theo , lòng khỏi lo lắng, thỉnh thoảng quanh quất để đảm bảo ai theo dõi.
Tiểu viện hoang tàn hiện mắt, cỏ dại mọc đầy, ánh trăng nhợt nhạt phủ lên những bức tường đổ nát một màu tang tóc.