Hai mắt bà, chống gậy dò dẫm, dịu dàng cất giọng: "Xin hỏi cô nương tìm ai?"
Vừa thấy bà nảy sinh hảo cảm, ôn tồn cất lời: "Bùi phu nhân, vãn bối là bằng hữu của Bùi Thị lang, hôm nay ghé thăm là vì..."
Ta còn rặn hết chữ thấy vị phu nhân giật nảy , kích động vươn cánh tay sờ soạng quờ quạng: "Cô nương bụng, là cô nương đó ?"
Phu nhân mừng rỡ quăng luôn gậy gộc, cuống cuồng chạy dìu bà. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , dẫu đôi mắt trống rỗng nhưng mặt hằn trọn vẻ hân hoan rạng rỡ.
Ta ngớ chằm chằm dòm bà, bóng dáng thuộc đến lạ, tựa hồ gặp qua ở xó xỉnh nào , ngặt nỗi vắt nát óc vẫn nhớ nổi.
"Mẫu ." Chất giọng nam nhân lảnh lót vọng bên tai, ngoái đầu , tình cờ bắt gặp khuôn mặt ngơ ngác đần độn của Bùi Thanh Diệp.
Bùi phu nhân kích động vung vẩy tay trung loạn xạ: "Diệp nhi mau lên, đây chính là ân nhân của chúng ! Con mau kéo cô nương , đừng để cô nương chạy thoát mất tiêu nữa!"
Cái chữ "nữa" rớt từ trời xuống ? Tuy Bùi Thanh Diệp hoang mang , nhưng vẫn dứt khoát tóm gọn cổ tay , ấm từ lòng bàn tay lan tỏa khiến trái tim đập bình bịch như trống bỏi.
Vừa bước nhà, Bùi phu nhân nhặng xị sai Trạng nguyên lang rót rót nước, hối hả bưng dâng bánh trái vô cùng nhiệt tình. Ta ực nước miếng ừng ực, cuối cùng gục ngã đồ ngon, đớp lấy đớp để mồm miệng nhồm nhoàm.
"Ngon quá mất! Tay nghề phu nhân lợi hại ghê!" Ta phồng mang trợn má nhai nhai nuốt nuốt y hệt con sóc trữ lương mùa đông.
Khóe môi Bùi Thanh Diệp nhếch lên một nụ nhẹ khó phát hiện, ngón tay bỗng chốc ngứa ngáy, khao khát chùi vụn bánh dính nhép khóe miệng .
"Cứ gọi là bá mẫu cho thiết, cháu ăn ngon thì cứ ăn cho no bụng, ngày nào bá mẫu cũng làm cho cháu ăn!" Bùi phu nhân niềm nở khôn xiết, nắm c.h.ặ.t t.a.y mãi chẳng chịu buông: "Ân nhân , rốt cuộc cháu cũng đến , năm xưa cháu hứa sẽ ghé thăm lão hủ, đó xảy chuyện rủi ro gì ?"
Câu của Bùi phu nhân khiến ngượng ngùng vò gấu áo bối rối khôn tả: "Bá mẫu ơi, ngài nhận nhầm ? Lúc hình như từng diện kiến ngài mà..."
Bùi phu nhân khựng , sốt ruột càu nhàu: "Ân nhân, cháu cố nhớ xem, hai năm cháu còn hộ tống về tận nhà mà…"
Rồi bà sang : "Diệp nhi, mau khám cho ân nhân xem lúc ngã đập đầu hỏng luôn ?"
Ta hổ đến mức chỉ bốc khói. Bá mẫu chẳng khác nào chê đầu óc vấn đề cần cứu gấp! nghĩ kỹ thì bà cũng sai, hai năm đầu óc đúng là thương thật.
Ta suy nghĩ một lúc mới ngượng ngùng thừa nhận: "Bá mẫu, thật hai năm đầu cháu thương khá nặng, quên mất nhiều chuyện."
Nói đến đây, bỗng khựng . Lớp sương mù trong đầu như quét sạch trong chớp mắt. Bảo cứ thấy con đường quen mắt đến lạ, cũng khó trách khi gặp Bùi phu nhân nảy sinh cảm giác thiết đến …
Chẳng lẽ chuyện thật sự trùng hợp và éo le như mấy vở kịch m.á.u ch.ó đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-vo-tinh-up-sot-vo-trang-nguyen/chuong-6.html.]
"Có cháu quên mất chuyện hai năm cõng lão về nhà ?" Bùi phu nhân chậm rãi kể chuyện cũ.
Hai năm , bà vô tình ngã xuống sông. lúc ngang qua nên nhảy xuống cứu , còn rộng rãi mời đại phu đến khám, để một túi bạc rời ngay.
Khi đó Bùi Thanh Diệp đang bôn ba bên ngoài kiếm sống, đến tối trở về thì từ lâu. Bá mẫu vẫn luôn nhớ kỹ giọng của , ngày ngày mong gặp , nhưng biến mất dấu vết, chẳng hề xuất hiện thêm nào nữa.
Nghe bà nhắc những chuyện , đầu bỗng đau dữ dội như ai bổ xuống. Ta kìm mà nhíu chặt mày, ôm lấy đầu .
Bùi Thanh Diệp nhận vẻ khác thường của nên lập tức bước tới, dịu dàng ôm lấy thuận tay bắt mạch cho .
Ta ngất ngất ngơ ngơ thều thào ngắt quãng: "Sao rành y thuật thế?"
Chàng gật gù: "Mẫu ốm đau nên cũng chút đỉnh."
Sau màn châm cứu chớp nhoáng, lập tức thả lỏng . Chàng cứ thế ôm siết lấy , móc khăn tay lau ráo mồ hôi rịn trán , hương nhài nhè nhẹ vương vấn quanh mũi ngửi sướng thật đấy.
lúc ngoài cửa bỗng truyền đến giọng một cô nương: "Bùi công tử, mang ít trứng gà sang cho đại nương đây."
Là Thẩm Hà. Chân nàng bước qua ngạch cửa thì đập ngay mắt là cảnh tượng đang rúc gọn lỏn trong vòng tay Bùi Thanh Diệp kịp phòng .
Ta bàng hoàng bật ngửa, vội đẩy tung Bùi Thanh Diệp theo phản xạ, tính thốt lên vài câu lấp l.i.ế.m thì Thẩm Hà chặn họng: "Quý nhân ơi, hai năm , ngài xuất hiện ở đây..."
Hình như gì đó sai sai, Thẩm Hà cũng quen mặt ư?
Thẩm Hà đúng là một cô nương vô cùng bụng. Nàng nhanh chóng kể hết chuyện cho bọn .
Hai năm , khi cứu Bùi phu nhân xong, thấy căn nhà đất của bà rách nát tứ phía, tưởng bà sống cô độc nơi nương tựa nên bỏ tiền thuê cô nương mồ coi là Thẩm Hà đến chăm sóc bà.
Vì sợ Bùi phu nhân chịu nhận tiền giúp đỡ, còn mua luôn căn nhà bên cạnh cho Thẩm Hà ở tạm, dặn nàng giả làm hàng xóm mới chuyển tới để tiện ngày ngày sang phụ giúp giặt giũ, nấu cơm.
Vốn dĩ định qua thêm vài để xem tình hình của Bùi phu nhân, nào ngờ gặp vụ tập kích, đầu đập xuống đất đến mất sạch ký ức, quên hết chuyện từng dặn dò.
Còn Thẩm Hà thì vẫn tận tâm chăm sóc hai con họ Bùi theo đúng thỏa thuận. Ở bên lâu ngày, nàng dần nảy sinh tình cảm với Bùi Thanh Diệp – thiếu niên nho nhã và điềm đạm .
Khó khăn lắm mới chờ đến ngày thi đỗ công danh, ai ngờ Hoàng đế ban hôn giữa chừng.
Hai năm Thẩm Hà phận của nên càng thể ngờ chuyện chính là vị Ninh Bình Thế t.ử nổi tiếng .