Ta thu nhận các đại lão thời niên thiếu làm đồ đệ - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-04-24 03:30:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu thúc buông lời xin ngỏ lời cảm tạ, cuối cùng khéo léo từ chối lời đề nghị của Lý Sung. Bề ngoài vẫn giữ sự hòa nhã, lịch thiệp khiến Lý Sung dẫu ấm ức cũng bắt bẻ nửa lời, đành trơ mắt lão lưng rời .

Trên đường trở về Tô phủ, trong lòng Lý Sung khỏi nhẩm tính, e rằng bản làm hỏng chuyện lớn của thiếu gia mất . Dẫu cớ sự vì thiếu gia quen Ngu tiểu thư, nhưng là nam nhân, Lý Sung dễ dàng nhận khát khao mãnh liệt hội diện Ngu tiểu thư của Tô Dung Hiên.

Vừa bước qua cổng phủ, Lý Sung tức tốc tìm Tô Dung Hiên để bẩm báo sự tình.

"Thiếu gia, ngài liệu sự như thần, Ngu gia quả nhiên sai đến tạ ."

Tô Dung Hiên đang an tọa bên giường nhỏ, tay cầm cuốn sách chăm chú . Nghe Lý Sung bẩm báo, y khẽ ngẩng đầu lên.

"Sau đó thì ?"

"Vị quản gia xin xong, liền mở lời xin diện kiến thêm một nữa, nhưng lão khéo léo chối từ." Dứt lời, Lý Sung rụt rè quan sát sắc mặt Tô Dung Hiên, "Thiếu gia, làm hỏng việc ?"

Tô Dung Hiên đặt cuốn sách xuống, khẽ buông một tiếng thở dài.

"Cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Với gia thế như , trừ phi nàng tự lén lút trốn chơi, bằng các bậc trưởng bối tuyệt đối sẽ bác bỏ những yêu cầu khiếm nhã như thế."

Thấy Tô Dung Hiên hề trách tội, Lý Sung mới trút gánh nặng trong lòng.

Hắn gãi gãi đầu, hì hì: "Ta thật sự ngờ tới, khẩu vị của thiếu gia ngài là kiểu như đấy."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tô Dung Hiên nhạt giọng quở trách: "Đừng hươu vượn."

Dẫu mấy năm gặp, nhưng Tô Dung Hiên thầm đoán, với cái tính nết của Ngu Sở Sở, nàng nhất định sẽ còn tìm đến tận cửa thứ hai.

Quả nhiên, chừng nửa tháng , Ngu Sở Sở xin phép nhà ngoài dạo phố, thực chất là lôi Thanh Tô đến Vọng Nguyệt Lâu thêm một chuyến.

Nàng ôm một bụng tức giận, hạ quyết tâm đến đây để đòi thể diện. Nàng thầm nghĩ, nếu thể chạm trán với tên chủ quản mặt mày hung tợn , nhất định ba mặt một lời với cho nhẽ.

Ai dè, chủ tớ Ngu Sở Sở đặt chân đến cổng Vọng Nguyệt Lâu, tiểu nhị bên trong tinh mắt nhận nàng, lập tức đon đả chạy nghênh đón với nụ rạng rỡ môi.

"Ta đặt ." Ngu Sở Sở gắt gỏng, "Có còn chỗ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de-tjbs/chuong-443.html.]

"Có chứ, chứ, ngài là khách quý, đương nhiên là chỗ ạ."

Tên tiểu nhị cung kính dẫn nàng lên lầu, dọc đường liên tục rót tai nàng những lời đường mật, ngừng tạ vì sự việc tiếp đãi thiếu chu đáo , khiến sắc mặt Ngu Sở Sở cũng dần hòa hoãn .

Vọng Nguyệt Lâu kinh doanh sầm uất bốn tầng lầu, mà tên tiểu nhị dẫn bọn họ thẳng lên tầng thứ năm, cũng chính là tầng thượng cao nhất.

Lầu năm tuyệt nhiên dùng để tiếp khách. Toàn bộ các nhã gian đều cuộn cao mành trúc, từ đây thể văng vẳng thấy tiếng đàn vọng lên từ lầu , gian vô cùng thanh u, nhã nhặn.

Ngu Sở Sở an tọa tại một vị trí ưng ý, tiểu nhị kính cẩn báo một tiếng xin chờ chốc lát lui gót.

Thanh Tô vẫn khép nép hầu phía . Ngu Sở Sở thấy xung quanh vắng lặng, liền kéo tay nàng bảo xuống.

"Tiểu thư... chúng mau khỏi đây thôi." Thanh Tô Ngu Sở Sở kéo tay, nhưng nhất quyết chịu , chỉ cúi thì thầm bên tai nàng, "Ngài gái dặm trường đến chốn tửu lâu một , quả thực là điều tối kỵ."

"Ây da, ngươi thật là lắm lời, sắp đuổi kịp đại ca đến nơi đấy." Ngu Sở Sở gạt , chẳng thèm để tâm.

Thanh Tô toan mở miệng khuyên can thêm, nhưng ngẩng mặt lên, nàng bỗng dưng á khẩu.

Ngu Sở Sở vẫn đinh ninh Thanh Tô sẽ tiếp tục càm ràm, nhưng sự im lặng đột ngột của nàng khiến Ngu Sở Sở cảm thấy kỳ lạ.

Nàng ngước mắt lên , tức thì sững sờ.

Một vị thanh niên vận trường bào bạch y phiêu dật, tay bưng khay , phong thái thoát tục phiêu nhiên an tọa ngay mặt nàng. Mái tóc đen như mực cố định bởi một chiếc kim quan đơn giản, dẫu chẳng màng chau chuốt nhưng vẫn che đậy khí chất thanh lãng như ánh trăng sáng của y.

Ngu Sở Sở từng diện kiến nam nhân nào dung mạo xuất chúng đến nhường .

Chỉ một cái ngước mắt khẽ khàng của y, nàng tựa hồ như chìm sâu đôi mắt thẳm đen, thuần khiết tài nào thoát .

"Ngươi, ngươi..." Nàng ấp úng, lí nhí thành câu.

"Tại hạ là đông gia của Vọng Nguyệt Lâu, Tô Dung Hiên."

Tô Dung Hiên khẽ rũ mi, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhã nhặn nhấc một chén từ khay, đặt nhẹ nhàng mặt Ngu Sở Sở.

Loading...