Ta thu nhận các đại lão thời niên thiếu làm đồ đệ - Chương 431

Cập nhật lúc: 2026-04-24 03:30:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thỉnh thoảng tên gã sai vặt lười biếng, đùn đẩy công việc cho Hoắc Nghiêm. Chỉ cần Hoắc Nghiêm hé răng hỏi một câu, lập tức tát lật mặt.

Lũ gã sai vặt bình thường chủ t.ử sai phái như chó, chẳng tiếng . Nay thấy một thằng nhóc tám chín tuổi thấp cổ bé họng, tự nhiên đem uất ức trút hết lên đầu , dùng việc bắt nạt Hoắc Nghiêm để tìm kiếm sự cân bằng tâm lý, oai tác quái.

Chúng cứ tưởng Hoắc Nghiêm chỉ là một thằng con của đám nô tài mới đến, nên mỗi giáo huấn đều điều lôi góc khuất, còn đe dọa bép xép mách lẻo.

Hoắc Nghiêm quả thực từng hé răng phàn nàn nửa lời. Đám nô tài bảo vệ cứ đinh ninh chỉ sai vặt qua loa, nào đ.á.n.h đập, c.h.ử.i rủa dã man.

Có một gã sai vặt tình cờ nhận thằng nhóc bẩn thỉu sở hữu một đôi mắt tuyệt , liền đè cổ Hoắc Nghiêm xuống, mạnh bạo dùng giẻ ướt lau sạch khuôn mặt .

Hoắc Nghiêm dung mạo giống , nét nào nét nấy. Rửa sạch mặt mũi, liền lộ diện mạo của một thiếu niên lang tuấn tú như ngọc.

Lại thêm đôi mắt to tròn, hai mí sâu thẳm mang đậm nét di truyền của hoàng thất, cùng hàng mi dài cong vút, trông còn xinh hơn cả nữ tử.

Ở Biên Dương Thành, nơi sản sinh những giống ngựa nhất phương Bắc, phong tục ở đây đề cao sự mạnh mẽ, cường tráng, và tài cưỡi ngựa của nam nhân.

Bé trai ở Biên Dương Thành suốt ngày đ.á.n.h lấm lem bùn đất là chuyện thường tình, thậm chí còn cổ vũ. Nếu đứa nào tí là lóc ỉ ôi, "giống như một nha đầu", sẽ lớn chê là ẻo lả, mất mặt nam nhi.

Khi phát hiện Hoắc Nghiêm dung mạo xinh , dáng dấp như một thiếu gia cành vàng lá ngọc nhưng phận chỉ là một tên hạ nhân, lập tức lọt tầm ngắm của mấy tên gã sai vặt.

Mấy tên gã sai vặt choai choai khoái nhất là trò rình lúc đám nô tài bảo vệ Hoắc Nghiêm vắng mặt, xúm quây , buông những lời lẽ tục tĩu để châm chọc, mua vui.

Hoắc Nghiêm khi tựa như một mặt hồ phẳng lặng c.h.ế.t chóc, hề phản ứng. Đến khi ép tới đường cùng, mới vùng lên phản kháng, nhưng để lộ chất giọng Đế Thành.

Bọn gã sai vặt cứ nghĩ là dân nhà quê ở vùng ven Đế Thành lên, liền cợt nhả chê bai dáng đàn ông, bộ dạng chỉ hợp đưa cung làm thái giám. Bọn chúng còn dùng những lời lẽ kinh tởm nhất để lăng nhục cha và nguồn gốc của , cuối cùng dồn thiếu niên chân tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de-tjbs/chuong-431.html.]

Hắn xông nhà bếp vác d.a.o phay liều mạng. Đứa trẻ tám tuổi mượn tố chất thể lực thiên phú di truyền của gia tộc, c.h.é.m thương hai tên gã sai vặt. con d.a.o quá nặng, chẳng mấy chốc đuối sức, bọn chúng xúm đ.á.n.h hội đồng tơi bời.

Trong giây phút sinh tử, thiếu niên liều mạng phá vòng vây, chạy bán sống bán c.h.ế.t khỏi cửa của khu nhà hạ nhân.

Giữa tiết trời đông giá rét cắt da cắt thịt, Hoắc Nghiêm lảo đảo bước đường phố Biên Dương Thành, trong đầu thiếu niên bỗng lóe lên một ý nghĩ điên cuồng — trốn chạy khỏi nơi , chạy trốn khỏi đám nô tài .

Dường như chỉ cần rời xa chốn địa ngục , ác mộng sẽ chấm dứt.

Hoắc Nghiêm chán ghét tất thảy, hận, hận những tên gã sai vặt bẩn thỉu, hận cả những kẻ nô tài đưa ngoài, và căm hận chính bản .

Hắn lê bước tuyết, chỉ ước gì cái đêm định mệnh ngủ say, cứ thế bế giấu xe củi đưa khỏi thành mà chẳng gì.

Hắn thèm khát cái c.h.ế.t, thà c.h.ế.t cùng cha , cùng gia gia, xem là một sự giải thoát nhẹ nhõm.

Đi mãi trong hoang mang đến tận cổng thành, Hoắc Nghiêm tình cờ gặp một gia đình dân thường đang định bắt xe ngựa rời khỏi Biên Dương Thành.

Thấy Hoắc Nghiêm ăn mặc rách rưới, bọn họ tưởng lầm là tiểu khất cái, liền hỏi xem theo họ đến An Thành .

Bọn họ bảo An Thành dẫu cách Biên Dương Thành xa, nhưng là thành trì sầm uất nhất phương Bắc, giàu phồn hoa, dễ bề xin ăn. Lại thêm giới nhà giàu tổ chức phát cháo từ thiện, tỷ lệ sống sót cao hơn ở Biên Dương Thành nhiều.

Hoắc Nghiêm lúc tâm trí tê liệt, chỉ một lòng rời xa nơi , gật đầu cái rụp, leo lên xe ngựa cùng gia đình năm nọ.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Sau hai canh giờ xóc nảy, xe ngựa đến An Thành. Gia đình dân thường thả Hoắc Nghiêm xuống, chỉ tay về phía lều phát cháo, vội vã rời .

Gió lạnh rít gào, chuyến hai canh giờ làm cơ thể đông cứng. Thiếu niên run rẩy bước thấp bước cao đường phố An Thành thênh thang, rốt cuộc cũng lết đến lều phát cháo.

Hắn lờ mờ thấy chữ "Ngu thị" thêu lều, dúi tay một bát cháo nóng hổi.

Loading...