Biết trong phòng ám vệ rình rập, Ngu Sở chỉ lặng lẽ nâng chén lên, đáp lời.
"Hắn bắt giam tu tiên giả để giao dịch với Hoàng đế. Hắn dùng mạng sống của hàng vạn tu sĩ làm vật tế cho Huyết Trận - một bí thuật cấm kỵ của Ma giới truyền trong gia tộc . Mục đích của là tạm thời xé rách ranh giới giữa Nhân giới và Ma giới, gọi hồn tổ tiên - một vị Ma Quân Thượng cổ - giáng thế!"
Võ Hoành Vĩ ngừng một nhịp, tiếp tục bằng giọng xót xa: "Hơn thế nữa, cái pháp trận bao trùm bộ Đế Thành chính là một phần của Huyết Trận. Nếu để âm mưu của Lâm Lượng thành công, chỉ Tu Tiên giới chúng gánh chịu tổn thất sinh mạng khủng khiếp, mà ngay cả hàng vạn bá tánh vô tội ở Đế Thành cũng sẽ chôn vùi thây mạng, trở thành oán hồn hiến tế cho Huyết Trận tà ác!"
Ngu Sở đặt chén xuống. Cuối cùng, mục đích thực sự của Lâm Lượng phơi bày trọn vẹn. Nàng từng nghi ngờ, chỉ để tạo một ảo cảnh, phong ấn linh lực của tu sĩ mà hao tâm tổn trí dựng lên một pháp trận quy mô đến thì quả là phí phạm. Nếu Lâm Lượng dùng bộ sinh linh Đế Thành làm vật hiến tế cho Huyết Trận, thì thứ trở nên logic.
Năm xưa, Ân Quảng Ly đổi cả mạng sống và cơ hội luân hồi mới đổi lấy vài phút xuất hiện ngắn ngủi của cường giả Ma giới. Nay Lâm Lượng triệu hồi cả một vị Ma Quân thượng cổ, cái giá trả tất nhiên sẽ khổng lồ hơn nhiều, đòi hỏi m.á.u và mạng nhiều vô kể.
Ngu Sở cúi đầu, đôi môi khẽ mấp máy. Căn phòng tĩnh lặng một tiếng động, nhưng âm thanh truyền thẳng đến tai Võ Hoành Vĩ.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"... Có nên tay ngay bây giờ ?" Nàng khẽ hỏi.
"Chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thôi," Võ Hoành Vĩ đáp. "Việc tìm cách phá vỡ và vô hiệu hóa trận pháp mới là ưu tiên hàng đầu."
Cùng thời điểm đó, tại một ngôi làng hẻo lánh ngoại ô Đế Thành. Người dân vẫn đang tất bật với công việc đồng áng, một nam nhân trung niên ăn mặc giản dị, hai tay chắp lưng, thong dong dạo bước con đường làng.
"Lão Lý, mới về đấy?" Một qua đường vồn vã hỏi thăm.
Lý Quang Viễn - nam nhân trung niên - vội nở nụ tươi rói, chắp tay cúi đầu chào đầy cung kính: "Vâng, mới xong việc. Đang chuẩn ngoài ?"
"Ờ, định lên rừng đốn ít củi."
Sau vài câu hàn huyên khách sáo, Lý Quang Viễn chắp tay lưng, đủng đỉnh rảo bước về nhà. Trong sân nhỏ, Lý phu nhân đang tựa lưng tường, đôi mắt đăm đăm hướng lên bầu trời với vẻ âu lo.
"Sao bà nhà nghỉ ngơi?" Lý Quang Viễn đẩy cánh cổng rào tre tồi tàn, bước sân, dịu dàng hỏi vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de-tjbs/chuong-329.html.]
Lý phu nhân vẫn đăm đăm về phía Đế Thành, giọng bồn chồn: "Ông Đế Thành kìa, linh tính mách bảo sắp biến cố lớn xảy ."
Lý Quang Viễn thận trọng ngó nghiêng xung quanh, chắc chắn theo dõi mới đẩy vợ nhà.
"Biến cố gì chứ, bà cứ lo bò trắng răng."
Vừa bước qua bậu cửa, Lý phu nhân phắt , đôi lông mày nhíu chặt: "Ông thử nghĩ xem, bốc quẻ liên tiếp bảy ngày nay, quẻ nào cũng điềm đại hung. Ông Đế Thành làm việc, chẳng lẽ nhận điều gì bất thường ?"
"Không , tuyệt đối ," Lý Quang Viễn vội vã trấn an. "Bà cứ lo nghĩ lung tung. Tập trung mà chăm lo cho lão phu nhân , đừng bận tâm những chuyện hão huyền."
"Haizzz, mệt thật đấy," Lý phu nhân thở dài não nề. "Ruột gan cứ nóng như lửa đốt, chỉ lo Đế Thành xảy chuyện ... May mà thằng Thanh Nhi khỏi đó. chẳng hiểu , vẫn tài nào yên tâm nổi."
"Tôi bảo là mà," Lý Quang Viễn lấy từ trong n.g.ự.c một túi tiền xu lẻ, đưa cho vợ. "Đây là tiền dành dụm mấy tháng qua, bà cất . Thôi, đây."
"Ông định ?" Lý phu nhân hốt hoảng hỏi.
"Bên làng Vương đang mở đường, sang đó làm phu nửa tháng," Lý Quang Viễn đáp gọn lỏn.
Nghe , Lý phu nhân mới trút tảng đá đè nặng trong lòng. Bà gật gật đầu, nhưng vẫn quên dặn dò: "Tuyệt đối bén mảng đến Đế Thành đấy!"
"Tôi ."
Rời khỏi nhà, Lý Quang Viễn ngước bầu trời u ám, lẩm bẩm: "Trời chuyển mây xám xịt thế , chắc sắp mưa to ."
Miệng thì làm phu ở làng Vương, nhưng đôi chân ông rảo bước về hướng Đế Thành. Ông mò đến khu rừng ngoại ô, chuẩn xác tìm đến một góc của pháp trận. Dùng tay gạt lớp đất đá bên , một phiến đá khắc đầy cổ văn thượng cổ từ từ hiện .
Lý Quang Viễn định cúi xuống nghiên cứu kỹ hơn, thì một giọng the thé, quen thuộc vang lên ngay lưng: "Cha?"