Quả nhiên, kẻ lọt mắt xanh của nàng để nhận làm đồ thảy đều là thiên tài xuất chúng, Lý Thanh Thành cũng ngoại lệ.
Dẫu mới chập chững bước con đường tu luyện, bề ngoài luôn toát lên vẻ lười nhác, nhưng chẳng thể phủ nhận, những gì tự mò mẫm trong một tuần qua thảy đều chuẩn xác sai một ly.
Ngu Sở cẩn thận uốn nắn phương hướng tu luyện cho , xong xuôi mới cho phép lui .
Sau khi Lý Thanh Thành khuất bóng, nàng khẽ trút một tiếng thở dài.
Đám đồ của nàng, ngoại trừ Thẩm Hoài An, hầu như đứa nào cũng mang mầm mống bất trong tâm lý.
Chẳng hạn như Lục Ngôn Khanh thuở nhỏ cực kỳ yếu đuối, nhạy cảm. Ấy là di chứng của những tháng ngày lưu lạc ăn xin, chứng kiến tận cùng thói đời đen bạc. Một đứa trẻ như thế, nếu dìu dắt đúng hướng sẽ trở nên tinh tế, thấu tình đạt lý; nhưng nếu phó mặc cho đời, e rằng kết cục sẽ trở nên u ám, đa nghi cực độ.
Còn Tiêu Dực lớn lên giữa bầy linh thú, lạc lõng giữa thế giới loài . Việc Bạch Hạo chân nhân phi thăng tiên giới khiến mang cảm giác bỏ rơi, càng thu vỏ ốc, tính tình trở nên lập dị, cô độc, mất niềm tin kẻ khác và tay hề chừng mực.
Về phần Cốc Thu Vũ, dẫu lanh lợi, thông tuệ, nhưng nàng là một bé gái từ nhỏ trải qua bi kịch ruột thịt bán rẻ, chịu cảnh đ.á.n.h đập tàn nhẫn của lũ buôn nô lệ, sư phụ và sư tỷ ở Bạch Vũ Lâu chà đạp, cuối cùng suýt chút nữa bán cho đám nam tu làm lô đỉnh hoặc đoạt mạng. Nếu để nàng tự bươn chải tìm đường sống, ắt hẳn tâm hồn sớm mục nát, méo mó, trí thông minh sẽ biến thành thứ vũ khí nguy hiểm khôn lường.
Trái , Thẩm Hoài An sinh trong nhung lụa, cha đề huề, gia cảnh sung túc, là đứa trẻ phát triển bình thường nhất. Chướng ngại duy nhất của là cuộc đời quá đỗi suôn sẻ, niềm kiêu hãnh của một thiên chi kiêu t.ử dễ biến chất thành thói ngông cuồng, hống hách coi trời bằng vung.
Hiện tại, cả bốn đứa trẻ đều đang Ngu Sở kiên nhẫn uốn nắn từng bước một. Và nay, thêm Lý Thanh Thành gia nhập.
Khác với những vị sư sư tỷ, Lý Thanh Thành bái sư khi bước sang tuổi mười tám, là một thanh niên thực thụ. Hắn hình thành tư duy, thế giới quan riêng biệt, chẳng hề dễ dàng bộc bạch tâm tư như đám trẻ con.
Nhân phẩm của tuy tỳ vết gì lớn, nhưng lẽ những năm qua Lý gia lụn bại, cộng thêm việc chính Lý thừa tướng "chọn mặt gửi vàng", chắc chắn khiến chịu sự săm soi, kỳ vọng quá lớn từ gia tộc. Áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai của một đứa trẻ quả thực là gánh nặng tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de-tjbs/chuong-262.html.]
Rõ ràng Lý Thanh Thành trưởng thành sớm và lõi đời hơn tuổi thật nhiều. Hắn mang dáng dấp của một đứa trẻ sống kiếp ăn nhờ ở đậu, luôn rụt rè, cẩn trọng, giỏi sắc mặt khác để ứng xử.
Sự lõi đời thể là lớp vỏ bọc tạo để bảo vệ gia đình, bảo vệ bản khỏi sự khinh khi, chà đạp. cho trọn vẹn... Lớp vỏ khiến suy nghĩ quá nhiều, và so với Tiêu Dực, càng khó mở lòng để đặt niềm tin bất kỳ ai.
Chỉ bằng câu nhắc nhở bâng quơ ban nãy của Ngu Sở, Lý Thanh Thành lập tức xù lông cảnh giác, đinh ninh rằng nàng đang gõ đầu răn đe . Kiểu tư duy phòng thủ căng như dây đàn thực sự đáng quan ngại.
Hắn định hình cái riêng về thế giới, tuổi lớn, buông bỏ lớp áo giáp phòng e rằng khó như lên trời.
Tuy nhiên... Ngu Sở cũng chẳng mấy bận tâm về điều .
Lý Thanh Thành quá đỗi lõi đời, những trải nghiệm chốn hồng trần bám rễ quá sâu tâm khảm . trớ trêu , tu tiên đòi hỏi cái tâm thanh tịnh, vô d.ụ.c vô cầu. Hơn nữa, những vị đồ của nàng dải Huyền Cổ Sơn , ai nấy đều mang bản chất chân thật, thuần lương đến trong ngần.
Nhịp sống tại Tinh Thần Cung vốn giản đơn, mộc mạc. Chính sự bình dị sớm muộn cũng sẽ giúp Lý Thanh Thành tỏ tường đạo lý, và cuối cùng sẽ tự rũ bỏ gông cùm mà tự tròng lên cổ bao năm qua.
Khi Lý Thanh Thành băng qua cây cầu gỗ treo lơ lửng nối liền núi với ngọn chủ phong, đập mắt là cảnh bốn sư sư tỷ đang kẻ quảng trường, phiên giương cung nhắm b.ắ.n về phía đỉnh núi xa xa.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Mọi đang mần gì thế?" Lý Thanh Thành tò mò tiến gần.
"Đang chơi." Cốc Thu Vũ đáp tỉnh rụi.
"Chơi gì cơ?" Lý Thanh Thành chớp chớp mắt khó hiểu: "Không lẽ giờ nghỉ ngơi của các là lôi binh khí vọc vạch thế ?"
"Chính xác." Thẩm Hoài An ngẩng lên: "Bằng thì tụi rủ lội suối bắt cá."