TA Ở LÃNH CUNG LÀM PHẾ HẬU - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-02-13 03:52:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Vô Dạng dường như cũng ngờ Tô Nguyệt hôm nay đến sớm như .

Bảy tám ngày nay vẫn giường giả bệnh, hề bước xuống giường, nhưng kỳ thực thể cảm nhận cơ thể hồi phục hơn nửa.

Tô Nguyệt đặt bát mì lên chiếc bàn nhỏ bên giường, khẽ với Giang Vô Dạng: “Hôm nay bắt đầu thi châm . Giữa chừng thể quấy rầy, nếu sẽ thất bại, còn ngươi cũng sẽ phản phệ. Toàn bộ quá trình ước chừng mất nửa canh giờ, việc cụ thể ngươi hãy tự sắp xếp. Ăn xong mì, ngươi nghỉ ngơi vài khắc là thể bắt đầu ngâm t.h.u.ố.c tắm. Sau khi ngâm t.h.u.ố.c tắm, sẽ đến thi châm cho ngươi. Bảy ngày , ngươi sẽ tái sinh.”

Giang Vô Dạng là đạm bạc như nước, bình thường bất cứ lúc nào cũng điềm tĩnh hề gợn sóng, nhưng giờ đây chút kích động khó kìm nén.

Lần kích động là khi Tô Nguyệt nàng thể giúp giải độc.

, khiến kích động vẫn là nàng.

Giang Vô Dạng chằm chằm Tô Nguyệt, ánh mắt nóng rực, : “Đại ân lời tạ, ân tình của nàng nhất định sẽ khắc ghi trong lòng, cả đời dám quên.”

Tô Nguyệt chỉ : “Ta trị bệnh cho ngươi, ngươi trả phí khám cho , chỉ là giao dịch bình thường, nghiêm trọng như ngươi . Thôi, ngươi ăn mì , lát nữa nguội sẽ ngon nữa.”

Nói xong nàng liền xoay rời .

Suốt thời gian , nàng hề để ý, cũng thấy hệ thống y tế gì.

Kết quả là sáng nay nàng vô tình kiểm tra, mới Công Đức tăng lên mười ba, nghĩa là, những ngày nàng giải độc cho Giang Vô Dạng, mỗi ngày đều tăng một chút Công Đức.

Đến ngày giải độc, sẽ tăng bao nhiêu.

Nàng đoán, việc Công Đức tăng bao nhiêu nên phụ thuộc mức độ khó của việc chữa bệnh.

Lần cứu đứa trẻ , tuy nguy hiểm, nhưng thực chất khó.

So với việc giải độc cho Giang Vô Dạng, thì độc của Giang Vô Dạng chắc chắn khó giải quyết hơn.

Đây là nhờ Linh Tuyền Thủy hỗ trợ, nếu thì hai mươi mấy ngày chắc chắn thể giải xong, chỉ riêng việc điều dưỡng thôi cũng mất hơn nửa năm.

Trong phòng bếp, Hương Thảo đang húp mì xì xụp, vẻ mặt đầy thích thú.

Thấy Tô Nguyệt , nàng phấn khích : “Tô Nương, thật lợi hại, nấu một bát mì cũng thơm đến .”

Tô Nguyệt , bưng bát của lên, im lặng ăn.

Bát mì dĩ nhiên là ngon , đây là do nàng dùng Linh Tuyền Thủy để nấu, thêm rau xanh và nấm rơm do Không Gian sản xuất, tươi ngọt, cần thêm bất cứ thứ gì khác để nêm nếm, hương vị là tuyệt phẩm .

Có Không Gian là thần khí , Tô Nguyệt nghĩ, dù nàng mở quán chỉ bán mì nước trong (thanh thang) thôi thì công việc kinh doanh cũng tồi.

Linh Tuyền Thủy , đầu uống đều sẽ tiêu chảy.

Nếu nàng mở quán dùng Linh Tuyền Thủy để nấu cơm, nấu canh, nấu mì, đến lúc đó sẽ gặp rắc rối lớn, cả đám tập thể tiêu chảy, sẽ nghi ngờ nàng hạ độc .

Cho nên, đồ là thứ mà thể dễ dàng tùy tiện lấy sử dụng. Ví như ăn chuối cũng bóc vỏ, cắt hành tây thì cay mắt, bóc quýt kiểu gì cũng làm bẩn tay, mía ngọt nhưng hại răng, tất cả thứ đều dễ dàng để ăn bụng.

Nghĩ đến điều đó, nàng Hương Thảo, hỏi: “Mấy hôm ngươi đột nhiên tiêu chảy, bây giờ khỏe ?”

Trước đây làm thức ăn nàng luôn làm hai phần, vì lo lắng cho Hương Thảo, sợ nàng ăn tiêu chảy sẽ giải thích .

Cho nên lúc đầu nàng làm riêng, nhưng nàng ăn một thời gian , việc Hương Thảo tiêu chảy chắc chắn sẽ nghi ngờ đến nàng.

Hương Thảo gãi đầu, ngại ngùng : “Không , chỉ ngoài bốn năm , tự khỏi, cần uống thuốc, chắc là ăn thứ gì đó sạch.”

Tô Nguyệt bình thản : “Không .”

“Không những , còn cảm thấy cơ thể khỏe hơn nhiều , , thứ thải đen hôi, dọa cứ nghi ngờ mắc bệnh gì đấy.”

“Khụ khụ, ăn cơm, ăn cơm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-o-lanh-cung-lam-phe-hau-omiv/chuong-106.html.]

Tô Nguyệt đột nhiên cảm thấy bát mì đang ăn trong miệng cũng còn thơm ngon nữa.

Đang lúc ăn uống, tại nàng hỏi đến chuyện tiêu chảy làm gì cơ chứ?

Hương Thảo hề hề ngây ngô, vẫn ăn uống ngon lành, hề ảnh hưởng.

Trước đây, vì ơn Hương Thảo giúp nhiều, thế nàng đáng thương, nên nàng giúp nàng chuộc , nhưng vì nàng bán T.ử Khế (hợp đồng c.h.ế.t), cuối cùng nàng chỉ đành lực bất tòng tâm.

Giờ đây, nàng lén cho nàng dùng Linh Tuyền Thủy, bồi bổ cải thiện cơ thể, cũng coi như là một sự đền đáp.

Mặc dù Hương Thảo hề chuyện .

Ăn sáng xong bao lâu, Đinh Nhất xuất hiện ở cửa phòng bếp, nhưng ngại Hương Thảo ở đó, tiện gì.

Tô Nguyệt lập tức dậy, với Hương Thảo: “Ta ngoài một chút, phòng bếp giao cho ngươi.”

Bình thường Tô Nguyệt nấu xong bữa ăn cũng ngoài, nên Hương Thảo nghi ngờ gì, chỉ gật đầu.

“Vâng, làm việc , phòng bếp cứ giao cho .”

Vừa bước khỏi phòng bếp, Tô Nguyệt mới phát hiện, bộ Đình Lan Viện đều canh gác kín kẽ bởi các hộ vệ cầm đao.

Tô Nguyệt khẽ nhíu mày, động tĩnh lớn như , là sợ khác đang giải độc ?

Đinh Nhất giải thích: “Bên ngoài tuyên bố, thiếu gia nhà bệnh nặng sắp qua khỏi, dùng nhân sâm để giữ mạng, tự thấy sắp c.h.ế.t, diện mạo xí, gặp bất kỳ ai. Kể từ hôm nay, Đình Lan Viện cho phép bất kỳ ai bước .”

Tô Nguyệt hiểu làm ý gì, nhưng vì Giang Vô Dạng sắp xếp thỏa, nàng chỉ cần an tâm thi châm là .

nàng cũng chỉ là một đầu bếp, những chuyện khác liên quan đến nàng.

Tô Nguyệt thu liễm tâm thần, nghĩ đến chuyện gì khác, trực tiếp bước chính ốc nơi Giang Vô Dạng ở.

Nàng nhà, nóc nhà lặng lẽ rơi xuống mấy bóng đen.

Nhìn kỹ , hóa là ám vệ, mỗi đều khí thế bất phàm, tỏa sát ý, chỉ một ánh khiến rợn tóc gáy.

Trong phòng, Giang Vô Dạng đang mặc nội y, sắc mặt hồng hào, rõ ràng là ngâm t.h.u.ố.c tắm xong.

Hắn bồn chồn ghế, thấy Tô Nguyệt bước liền lập tức dậy.

Tô Nguyệt thản nhiên : “Cởi hết y phục , thẳng giường, ngoài hãy treo thêm vài chiếc đèn ở bên giường, cần đủ ánh sáng.”

Giang Vô Dạng , mặt đỏ bừng đến tận mang tai, yết hầu khẽ nuốt xuống, bỗng dưng cảm thấy khô miệng.

Tô Nguyệt ho khan một tiếng đầy gượng gạo, bề ngoài vẻ điềm nhiên, nhưng thực tế cũng ngượng nghịu.

thi châm quả thực theo trình tự .

May mắn là trong phòng còn Đinh Nhất, Đinh Nhất gãi đầu, chỉ tiến lên giúp Giang Vô Dạng cởi y phục.

Nếu thời gian chứng kiến đổi của Giang Vô Dạng, chắc chắn sẽ nghi ngờ Tô Nguyệt ý đồ bất chính với .

Giang Vô Dạng cởi bỏ nội y, lộ nửa , phía vẫn còn mặc một chiếc quần mỏng.

Do bệnh tật quanh năm, thể gầy yếu, mang vẻ trắng bệnh tật.

Tô Nguyệt chỉ thoáng qua liền thu hồi ánh mắt, dùng lời lẽ hiện đại mà hình dung, đây chính là Tế Cẩu trong truyền thuyết.

Giang Vô Dạng hề suy nghĩ của Tô Nguyệt. Đây là đầu tiên từ khi chuyện, trần truồng đối diện với một phụ nữ, ngay cả Tống Ma Ma, từng là nhũ mẫu của , cũng từng như thế.

Khi xuống giường, Đinh Nhất chuẩn sẵn ngân châm, nến cùng các vật dụng khác.

Tô Nguyệt bên giường, căn dặn: “Ngươi chuẩn thêm một cái đàm du (đồ hứng đờm/chất thải), khi thi châm, sẽ thổ nhiều m.á.u độc.”

Loading...