TA KHÔNG LÀM THIẾP - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-18 05:35:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , khập khiễng chạy ngõ Tích Thủy, gõ cửa nhà tổ phụ. 

Cửa mở , một ông lão quắc thước, mặc đồ đen, cầm nến hiện .

 Đó chính là tổ phụ ruột của , đại lão y trong huyện – Kiều Hưng Trí.

Ta định mở miệng nhưng nghẹn lời. Tổ phụ vốn là ưa sạch sẽ, nhưng lúc hề chê bai mà kéo ngay nhà, giọng run run vì xúc động:

 "Hoài Nương? Sao t.h.ả.m hại thế , mau nhà với ông."

Sự dũng cảm gượng ép mặt Tiêu Cẩn Bạch sụp đổ sự quan tâm của tổ phụ. 

Ta oà nức nở: " Tổ phụ, tổ phụ ơi!"

Sau khi tắm rửa và quần áo mới, trong phòng nhỏ ấm áp. 

Tổ phụ gắp cho miếng thịt kho tàu thích nhất, an ủi: 

"Có gì mà thấu , Hoài Nương lớn đến mấy thì ở chỗ ông vẫn là trẻ con thôi."

Nghe kể về việc di nương và cha dượng ức hiếp, tổ phụ hối hận vì năm xưa để theo họ với hy vọng tương lai hơn nhờ cái mác "gia đình quan chức".

Ta rạng rỡ cắt ngang lời ông:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Ai chứ, chỗ của ông mới là nơi nhất thiên hạ, là nhà của Hoài Nương!"

Nhắc đến chữ "Nhà", lòng thắt . Ta nhận rằng, dựa dẫm khác thì ắt sẽ khống chế.

 Ta tuy yếu đuối, nhưng từ nhỏ thấy ông và cha trị bệnh cứu , thông thạo d.ư.ợ.c lý, tại thể tự lập?

Một ý nghĩ táo bạo nảy sinh: Ta thể tự cho một ngôi nhà thực sự ? Chẳng hơn việc dựa dẫm những gã nam nhân trăng hoa, giả dối !

lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập. 

"Kiều Yến Hoài, mở cửa!" Là giọng của Tiêu Cẩn Bạch!

Tổ phụ vỗ vai : "Đừng sợ." 

Ta bước cửa, thấy Tiêu Cẩn Bạch vẫn mặc bộ đồ trắng đó nhưng vạt áo nhăn nhúm, dường như đang rối bời.

Ta chắn mặt tổ phụ: "Ngươi đến tìm làm gì?" 

Tiêu Cẩn Bạch chằm chằm, với tổ phụ : 

"Kiều đại phu, thể chuyện riêng với tôn nữ của ngài vài câu ?"

Sau khi tổ phụ nhà, Tiêu Cẩn Bạch với ánh mắt giận dữ tàn nhẫn:

 "Ngươi bỏ nhà là vì ?"

 Hắn vội vàng giải thích: 

"Ta ngươi từ , nhưng và Mộ gia tuyệt đối sẽ định ."

Ta nhạo:

 "Ngài với chuyện làm gì? Vị hôn thê của ngài Mộ tiểu thư thì cũng là Tống tiểu thư, Lý tiểu thư... Dù cũng là Kiều Yến Hoài !"

Tiêu Cẩn Bạch mất mặt, sắc mặt khó coi vô cùng: 

"Hoài Nương, ngoan một chút . Ta đối với ngươi là chân tình, tuyệt đối phụ ngươi. Ngươi cũng nên nghĩ cho , là con em thế gia, cưới nữ nhi một nhà y hộ, phụ mẫu , gia tộc ... sẽ trở thành trò của cả kinh thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-khong-lam-thiep/3.html.]

Ta mỉm :

 "Vậy thì ngươi từ bỏ ." 

Ta thẳng thừng:

 "Dù thì Kiều Yến Hoài tuyệt đối làm , của bất kỳ ai cũng làm!"

Ta đóng sầm cửa ngay mặt . Lần nhịn , rơi một giọt nước mắt nào.

Hôm , đeo gùi theo tổ phụ khám bệnh dọc phố. Các hương phụ lão đều yêu quý ông nên đón tiếp nồng hậu. 

Ta nhận quy củ ở dân gian nhiều như nhà quan, sự chân thành ở đây khiến thấy ấm áp.

Đang lúc đó, một tiểu sai mặc đồ sang trọng vội vã chạy đến:

 "Đại phu, làm ơn, tiểu công t.ử nhà chúng khỏe, mời ngài qua xem cho!"

Chúng tới một chiếc xe ngựa sang trọng. Rèm xe vén lên, bên trong là một thư sinh thanh tú mặc áo bào văn sĩ, đang lo lắng bế một đứa trẻ năm sáu tuổi. Đứa bé nhắm nghiền mắt, lâm hôn mê.

Trước khi tổ phụ kịp xem xét, thấy một đĩa vải đặt bên cạnh đứa bé. Một nửa vải ăn hết, vỏ vải vứt đầy sàn xe.

Trong đầu xẹt qua một hình ảnh từng thấy khi hành y cùng cha năm xưa. Ta thốt lên:

 "Mau cho đứa trẻ ăn một miếng đường!"

Vị thư sinh kinh ngạc , vội vàng giải thích:

 "Sách Bản Thảo Cương Mục chép: Quả vải vị ngọt, chua, tính ấm. Có thể bổ tỳ ích can, lý khí bổ huyết, ôn trung chỉ thống, bổ tâm an thần. ăn quá nhiều sẽ sinh các chứng 'phát nhiệt', 'sưng lợi đau miệng', 'chảy m.á.u cam'."

Ta về phía tổ phụ cầu cứu, ông gật đầu tán thưởng:

 "Hoài Nương sai, thể cho tiểu thiếu gia uống một bát nước đường."

Hạ nhân vội vã chạy tiệm ăn bên đường, lát bưng một bát nước mật ong.

 Hắn định đưa cho thư sinh, nhưng vị thư sinh động tác vụng về, qua là từng chăm sóc trẻ con.

 Ta nhanh chóng đón lấy, ôm đứa trẻ lòng, cẩn thận đút từng thìa, lau sạch vết nước bên khóe miệng cho nó.

Ta chú ý tới ánh mắt vị thư sinh dần trở nên ôn nhu và cảm kích. 

Đứa trẻ dần tỉnh , lẽ vì trận ngất xỉu làm nó sợ hãi, nó cứ bám lấy nức nở. 

Vị thư sinh bất đắc dĩ kéo con trai , đầy suy tư cung kính hành lễ: 

"Ơn cứu mạng của cô nương đối với Phẩm nhi, khắc cốt ghi tâm."

Ta từng thấy một sĩ t.ử nào hành lễ nghiêm túc như với , liền luống cuống đáp lễ.

 Lúc , thị tùng bên cạnh lên tiếng: 

"Lục đại nhân? Chúng giờ nha môn nữa ..."

Nghe thấy ba chữ "Lục đại nhân", tim thắt

Ta nhớ , xe ngựa chính là của Lục Thanh Vi – Huyện lệnh trẻ tuổi tài cao, cấp trực tiếp của cha dượng

Ta thầm lùi một bước. Dù chỉ cứu , nhưng "tình ngay lý gian", làm , nhất nên tránh xa những nam nhân gia đình .

 

Loading...