Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 105: Phiêu diêu tự tại theo gió thổi

Cập nhật lúc: 2026-04-06 03:57:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phượng Khê đoán chắc là do bộ hài cốt, vội vàng quỳ xuống dập thêm ba cái nữa.

Lần nàng tránh mấy chỗ xương nhọn, nên chảy m.á.u nữa.

Lúc , trong thần thức truyền đến giọng của Tiểu Hắc Cầu:

"Chủ nhân, đây là cái nơi quỷ quái gì thế, t.ử tịch khí?"

Phượng Khê thắc mắc hỏi: "T.ử tịch khí?"

" , chính là t.ử tịch khí!

Thứ mà thoát ngoài, bao lâu nữa bên ngoài chẳng còn mấy kẻ còn sống !

Cherry

Ta đoán cái đài tròn chính là trận bàn, bộ hài cốt lấy làm trận nhãn để phong ấn t.ử tịch khí ."

Phượng Khê đó cũng suy đoán tương tự, chỉ là làn sương xám chính là t.ử tịch khí.

Phượng Khê chợt nảy một phỏng đoán: hài cốt vẫn luôn trấn áp t.ử tịch khí tại đây, nhưng vật phẩm trong tay lấy khiến trận pháp lỏng lẻo, thế nên t.ử tịch khí mới bắt đầu thoát ngoài.

Một ít ngài Nhân Nhãn U Lam và rệp Quỷ Hỏa Huyền Minh cũng nhân cơ hội đó trốn thế giới bên ngoài.

Có khi nào việc nàng biến thành hồn ma đó, cũng là vì lúc ngài Nhân Nhãn U Lam tự bạo làm thoát một ít t.ử tịch khí, nàng xui xẻo hít nhỉ?

Vậy thì vấn đề là, pháp khí nguyên bản trong tay bộ hài cốt là gì?

Chẳng lẽ là... thanh Phi Hồng kiếm của Thẩm Chỉ Lan?

Rất khả năng lắm chứ!

Theo lời đám tạp dịch, hiện tượng quái dị ở Kiếm Sơn bắt đầu từ khi Thẩm Chỉ Lan nhận Phi Hồng kiếm!

Mà quá trình Thẩm Chỉ Lan nhận Phi Hồng kiếm cũng vô cùng kỳ lạ. Hôm đó nàng còn bắt đầu lĩnh ngộ kiếm thế, trời xuất hiện một đạo cầu vồng, đó trong tay nàng bỗng nhiên thêm một thanh kiếm.

Chẳng ai thấy thanh kiếm đó từ , chỉ là theo lối tư duy cũ kỹ mà cho rằng nó xuất phát từ trong Kiếm Sơn.

Cứ thế thì mười phần là thanh kiếm trong tay vị lão giả .

Còn về việc đây là hành động vô tình của Thẩm Chỉ Lan là kết quả của một kế hoạch định sẵn, thì ai .

Trước đó nàng Thẩm Chỉ Lan là chổi, vốn chỉ là buột miệng bừa, giờ xem đúng là chẳng sai tí nào.

Thẩm Chỉ Lan chẳng chính là chổi ?!

Tất cả suýt chút nữa đều nàng hại c.h.ế.t!

bây giờ lúc nghĩ đến những chuyện đó, nhất là nên rời khỏi đây nhanh thôi.

Chưa gì khác, sư phụ chắc chắn đang lo lắng cho nàng lắm.

nghĩ đến đám yêu trùng và yêu thực vật dọc đường , Phượng Khê thấy da đầu tê dại.

Đừng là nàng, dù cho chưởng môn tứ đại môn phái tới đây cũng mất mạng!

Phải làm đây?

Lúc , chú chim béo nhỏ lên tiếng, giọng mềm mại: "Chủ nhân, hình như tác dụng uy h.i.ế.p đối với đám yêu trùng, thả thử xem.

Ngoài , địa hỏa của Thôn Hỏa Hưu chắc cũng tác dụng uy h.i.ế.p yêu thực vật.

Hay là thử xem ?"

Phượng Khê thấy nó lý, quyết định thử , nếu thì lui về đài tròn .

Bởi vì nàng phát hiện xung quanh đài tròn sạch bong, bóng dáng con yêu trùng yêu thực vật nào.

Nàng tiện tay thu chiếc sừng yêu thú dính m.á.u của nhẫn trữ vật, để chú chim béo nhỏ đậu lưng Thôn Hỏa Hưu phía , còn nàng cầm mộc kiếm theo , sẵn sàng xuất chiêu bất cứ lúc nào.

Nàng thấy vẫn an tâm, bèn gọi cả Tiểu Hắc Cầu , để nó đậu đỉnh đầu , gặp tình huống khẩn cấp còn dùng tia chớp tấn công.

Sau khi họ rời , hộp sọ của bộ hài cốt nghiêng sang một bên, "" về hướng Phượng Khê rời khỏi.

Phượng Khê gì, lúc nàng đang đề phòng tối đa, mắt mở to tròn xoe vì sợ gặp nguy hiểm.

Nàng chỉ tự bảo vệ mà còn bảo vệ cả đám chim nhỏ , dám lơ là chút nào.

Đến lúc , nàng bỗng dưng thấy nhớ cái thời làm hồn ma!

Vẫn là làm hồn ma nhất, phiêu diêu tự tại, bay thì bay!

Chẳng bao lâu , họ tới lãnh địa của một loài yêu trùng màu xanh lục.

Đám yêu trùng nhận thấy gần thì bắt đầu bò lổm ngổm, chú chim béo nhỏ liền phát tiếng "choang choang" trong trẻo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-khong-lam-liem-cau-ta-la-ke-cam-dau/chuong-105-phieu-dieu-tu-tai-theo-gio-thoi.html.]

Đám yêu trùng lập tức dám cử động nữa.

Phượng Khê vui mừng trong lòng, nhưng vẫn dám lơi là, vội vã băng qua vùng đất .

Tiếp theo là vùng yêu thực vật.

Đám yêu thực vật cũng đang rục rịch, nhưng dường như sợ địa hỏa của Thôn Hỏa Hưu nên dám gần Phượng Khê trong phạm vi một trượng.

Tảng đá đè nặng trong lòng Phượng Khê nhẹ một nửa, nàng tiếp tục tiến về phía .

Cũng chẳng bao lâu, cuối cùng phía thấy ánh sáng xanh biếc.

Đã tới địa bàn của ngài Nhân Nhãn U Lam .

Chú chim béo nhỏ phát tiếng "choang choang", nhưng đám ngài Nhân Nhãn U Lam dường như nể mặt, cứ đập cánh liên hồi.

Phượng Khê đột nhiên nhớ một việc, bèn thu Thôn Hỏa Hưu , chỉ còn chú chim béo nhỏ.

Quả nhiên, đám ngài Nhân Nhãn U Lam yên tĩnh hơn nhiều.

Phượng Khê khỏi bật , xem câu "thiêu lao đầu lửa" cũng áp dụng cho lũ ngài Nhân Nhãn U Lam đấy!

Ngay đó, nàng cảm thấy thần thức chút mơ hồ, dường như thứ gì đó đang tấn công thức hải của .

Chú chim béo nhỏ cũng nhận , tiếng kêu trở nên sắc nhọn hơn.

Phượng Khê lúc mới thoát khỏi cảm giác khó chịu đó. Xem lời Cát trưởng lão sai, Nhân Nhãn U Lam Nga quả nhiên thể tấn công thần thức của con .

Sau khi giải quyết xong đám Nhân Nhãn U Lam Nga đó, Phượng Khê mới muộn màng nghĩ một vấn đề.

Sau khi trận pháp khởi động , cấm chế ở nơi cũng hiệu lực, trong đó cấm bay.

Quả nhiên, nàng triệu hồi mộc kiếm nhưng thể bay lên trung.

Tiểu chim béo thử vài , nhưng cao nhất cũng chỉ bay tầm một trượng, cách nào bay cao hơn nữa.

Tiểu cầu đen cũng thử biến thành sương mù, nhưng cũng thể bay thoát ngoài.

Phượng Khê cảm thấy bản lúc giống như con ếch đáy giếng, nhảy cũng nhảy ngoài .

Thôn Hỏa Hưu vốn là kẻ đại thông minh liền : "Chủ nhân, là cao thủ đào hang, chúng đào lỗ chui ngoài !"

Phượng Khê: "..."

Chưa kể đến việc khi đào hang, lũ yêu trùng ở đây liệu theo đó mà bay ngoài gây họa cho nhân gian , quan trọng là nơi trận pháp, ngươi căn bản thể nào đào .

Quả nhiên, Thôn Hỏa Hưu suýt chút nữa thì mài mòn cả móng vuốt cũng thể đào nổi một cái lỗ.

Phượng Khê nghĩ cách nhưng đều tự phủ quyết, căn bản cách nào khả thi.

Đột nhiên, tiểu cầu đen lên tiếng:

"Chủ nhân, cái lão già ở Vân Tiêu Tông chẳng với , tấm lệnh bài rách nát đó thể dùng làm bút vẽ phù chú ? Cái gì mà thể vẽ nhật nguyệt, vẽ sơn hà, vẽ càn khôn. Người tự vẽ lấy một cánh cửa mà!"

Phượng Khê: "..."

Ngươi xem là Thần Bút Mã Lương chắc!

Tuy nhiên, Phượng Khê hiện tại thật sự hết cách, bèn lấy tấm lệnh bài .

Nói đúng hơn thì bây giờ, nó là một cây bút vẽ phù chú bình thường hơn kém.

Ngay khoảnh khắc đó, Phượng Khê nhạy bén cảm nhận xung quanh linh lực d.a.o động. Nàng gần như theo bản năng, thu ngay tiểu chim béo trong linh thú túi.

Sau đó, bạch quang mắt lóe lên, Phượng Khê biến mất tại chỗ.

Từ nơi sâu thẳm truyền đến một tiếng thở dài.

Khe sâu nữa chìm sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

Khi Phượng Khê hồi phục ý thức thì phát hiện đang ở trong... kho báu của Hỗn Nguyên Tông.

Nàng: "..."

Mẹ kiếp, truyền tống đến đây, đây chẳng là đang tra tấn ?!

Lấy thì sợ phát hiện nước bọt dìm c.h.ế.t!

Không lấy thì Hỗn Nguyên Tông còn nợ nàng hơn chín mươi triệu linh thạch đấy!

lúc đang do dự, bốn gốc linh căn trong đan điền bắt đầu nắm tay xoay vòng tròn.

Phượng Khê: "..."

Hay là, ở nơi ... tu luyện?

Loading...