Trên đường trở về nhà với Dương Khôi, Tú Lâm cứ thắc mắc ai thuê bắt cóc , nhưng khi suy nghĩ một lúc lâu, khả năng duy nhất chỉ một .
"Châu Thuỷ Tiên mặt tại bữa tiệc đúng ?" Tú Lâm đột nhiên sang hỏi Dương Khôi.
“Cô làm phiền trong thời gian em vệ sinh.”
Tú Lâm cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù thích Châu Thuỷ Tiên nhưng đó vẫn là em gái cô, tuy là chị em cùng cha khác , nhưng Tú Lâm tin Châu Thuỷ Tiên làm chuyện như với chị gái . Lúc Tú Lâm quên gọi điện cho Phương Linh để nhờ cô chăm sóc cho con trai, vì cô Tuấn Anh chuyện nó suýt chút nữa bắt cóc và bây giờ còn thương.
Bước nhà xuống sofa, Dương Khôi Tú Lâm bằng ánh mắt trầm ngâm, “Không ngờ em còn đ.á.n.h nữa đấy, một đ.á.n.h bốn đàn ông!”
Tú Lâm khổ một tiếng, “Nếu đ.á.n.h chắc c.h.ế.t từ nhiều năm .”
Vậy ? Châu Tú Lâm, em còn bao nhiêu bí mật mà hả?
“Được , giờ cởi quần áo !” Dương Khôi cởi áo khoác ném sang một bên, xắn tay áo dậy về phía Tú Lâm. Tú Lâm kinh ngạc che n.g.ự.c đề phòng đàn ông mặt, đó cô lùi hẳn về phía hai bước.
Dương Khôi từng bước một đến gần, cuối cùng làm cho Tú Lâm sợ tới mức ngã nhào xuống sô pha, so với hành động bá đạo và bất ngờ của chủ tịch Dương thì đám côn đồ thật đáng để nhắc tới! Người đàn ông khoanh tay n.g.ự.c nhàn nhã cúi đầu cô, dùng thái độ trịch thượng hỏi cô.
"Muốn giúp em cởi em tự cởi?"
Tú Lâm cúi đầu quần áo , đó cô mới nhớ còn đang mặc áo khoác của Nguyễn Vũ, thì chỉ cô cởi áo khoác của Nguyễn Vũ , thích cô mặc áo khoác của bất cứ đàn ông nào, cũng như mà. Tú Lâm liền ngoan ngoãn cởi áo khoác để qua một bên, đó cầm lấy lọ t.h.u.ố.c mỡ bên cạnh.
“Ngủ ngon, Dương Dương!”
Nói xong cô liền chạy ngay về phòng như chạy trốn. Bước phòng, cô vẫn yên tâm nên khóa luôn cửa , tự vỗ n.g.ự.c cảm giác như trái tim sắp sửa rơi ngoài vì sợ. Không bắt đầu từ khi nào nhưng Tú Lâm đặc biệt thấy sợ Dương Khôi, nhất là lúc chằm chằm cô. Cái đó giống như đang tìm kiếm nơi cô thứ mà đ.á.n.h mất từ lâu, ánh mắt sâu thẳm chất chứa sự khao khát yêu thương mang theo oán hận khó tả, làm Tú Lâm luôn cảm giác sợ hãi một cách kỳ lạ.
Lúc , ở căn phòng ngoài cùng bên trái lầu ba, Dương Khôi đang camera giám sát. Người phụ nữ đang cởi bỏ chiếc váy hội chỉ còn mặc nội y, tấm gương soi , tay cầm lọ t.h.u.ố.c mỡ suýt chút nữa làm rơi, nhưng cho dù cô xoay 360 độ vẫn thoa t.h.u.ố.c lên phần lưng trần trầy xước.
Xem một lúc Dương Khôi chút bực bội, uể oải bệt xuống ghế. Sau đó dậy, định xuống lầu thì thấy phụ nữ đang mất kiên nhẫn vì thoa t.h.u.ố.c mỡ phía lưng, cô buông lọ t.h.u.ố.c tay, đột nhiên rút điện thoại bấm gọi cho ai đó. Dương Khôi xuống, ngắm Tú Lâm điện thoại, đó giọng ngọt ngào của cô.
"Anh ngủ ?" Chỉ một câu ngắn gọn cũng đủ cô đang chuyện với ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-87-boi-thuoc.html.]
“Anh tự uống t.h.u.ố.c ? Có ?"
"Ừm, nghiêm trọng lắm, chỉ trầy xước sơ thôi."
"Vết thương của còn đau ?... "
Tú Lâm còn hỏi xong thì cửa phòng ngủ mở . Chỉ thấy đàn ông đang cầm trong tay chùm chìa khóa đang trầm mặt ở cửa. Tú Lâm giật suýt kêu lên vì kinh ngạc, cô vội vàng cúp điện thoại, cô quên mất lúc chỉ mặc đồ lót nên lúng túng dậy Dương Khôi.
"Cho dù đây là nhà của , cũng thể dùng chìa khóa tự tiện mở cửa mà gõ cửa, đó là phép lịch sự tối thiểu. Nếu như đang quần áo thì ... "
Nói phân nửa, Tú Lâm đột nhiên cảm thấy ngu ngốc thật , hiện tại cô cũng đang quần áo mà!
Nhìn theo ánh mắt của đàn ông, đang n.g.ự.c cô, Tú Lâm ước gì thể đào một cái hố chôn luôn cho , cô nhanh tay chộp lấy chiếc váy giường che .
Dương Khôi tới nhặt lọ t.h.u.ố.c mỡ rơi sàn nhà lên, bên môi mang theo nụ trêu chọc.
" cần che đậy như thế."
Trước khi Tú Lâm nổi cơn tức giận, đàn ông ở mép giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh và với cô, “Lại đây, sấp xuống.”
Tú Lâm c.ắ.n môi, “Anh định giúp bôi t.h.u.ố.c ?"
“Chẳng lẽ em uống ?” Lời khiêu khích nhưng giọng từ tính khá gọi tình.
Tú Lâm chút nghĩ ngợi ném chiếc váy lên đầu đàn ông, đó đến bên giường xuống.
“Tôi tò mò, nuôi dạy trong một gia đình tài phiệt trí thức, ai cũng học vấn cao, nhưng cách chuyện của lưu manh ngang ngược, học từ ?”
Dương Khôi kéo chiếc váy đầu xuống, chằm chằm phụ nữ giường.
"Em cần học từ , nhưng thể cho em ai là thích hợp để thể chuyện như một tên lưu manh, và ai thích hợp để chuyện như một nghiêm túc!"
Nói xong, “xoẹt” một tiếng, dây lưng quần lót của Tú Lâm dùng một tay kéo .