Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 13: Có điều kiện tốt thì nên tặng tiền đi nhé!

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:08:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì gia thế của nhà họ Dương quyền lực lớn, nên tin tức chủ tịch Dương bệnh yếu sinh lý nhanh chóng dập tắt. Những trang báo đưa tin hôm hôm liền xóa bài, còn gửi lời xin sâu sắc và chân thành đến chủ tịch tập đoàn Dương Thị.

Riêng Tú Lâm để tâm đến những lời chủ tịch Dương với . Ngày hôm , như thường lệ cô đến bệnh viện và tới nhà của Dương Khôi nào nữa. Cuộc sống cuối cùng cũng trở bình thường, sáng sớm Tú Lâm trong phòng làm việc, nhưng cả buổi sáng đến một bệnh cũng , đây là thời gian nhàn rỗi hiếm hoi đối với Tú Lâm nhiều năm làm việc tại bệnh viện .

Buổi trưa, cô tự mang cơm hộp đến căn tin bệnh viện, lấy đồ ăn , xuống một đám y tá vây lấy.

“Bác sĩ Châu, hai ngày chủ tịch của tập đoàn Dương Thị tới khoa của chị để khám bệnh, thật ?” Một y tá cầm nĩa kích động hỏi Tú Lâm.

Tú Lâm ăn chậm rãi hỏi , “Chủ tịch tập đoàn Dương Thị là ai?”

“Thì là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị đó, là con trai út của nhà họ Dương!”

“Anh tên là Dương Khôi? Tại ngay cả tên cũng dám ?” Tú Lâm nhíu mày hỏi.

Nữ y tá xúc động , "Bởi vì danh tiếng của gia đình quá lớn nên ai cũng ngại gọi thẳng tên! Hơn nữa còn là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị, khi như sẽ ngay là đang đến ai mà. Một đàn ông làm việc năng nổ, kiên quyết, phong thái của một nhà lãnh đạo cấp cao, nên gọi như thật sự ngầu."

"Ồ, !"

Tú Lâm mút muỗng cơm đưa miệng nhai, cô thờ ơ cứ tự nhiên ăn uống với vẻ mặt liên quan gì đến khiến một nhóm y tá đang chuyện cảm thấy mất hứng.

"Bác sĩ Châu, cô là ngươi hôm đó khám bệnh cho chủ tịch Dương Không?" Nữ ý tá tò mò hỏi.

"Vậy thì ?”

Nữ y tá kề sát tai Tú Lâm nhỏ giọng, “Anh thật sự chứng yếu sinh lý hả?"

Nhìn TV chủ tịch Dương khoẻ mạnh, còn trai và phong độ, nếu bệnh như thế thì thật đáng tiếc quá ?

"Muốn thì mà hỏi ." Tú Lâm bình tĩnh buông một câu đó cầm hộp cơm lên, "Tôi , ăn ngon miệng."

Nữ y tá hổ nhếch khóe môi liếc bác sĩ Châu rời khỏi căn tin.

Kể từ khi chủ tịch Dương xuất hiện trong cuộc đời bác sĩ Châu, mỗi bữa ăn trưa ở căn tin của cô yên cũng , hết đến khác rủ rỉ chuyện bên tai cô, mà chủ đề của tất cả điều liên quan đến bệnh tình của chủ tịch Dương, chủ cần nhắc đến là Tú Lâm thể nuốt trôi cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-13-co-dieu-kien-tot-thi-nen-tang-tien-di-nhe.html.]

Tú Lâm mang theo cơm hộp trở văn phòng của , xuống định động đũa thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng đàn ông.

“Xin hỏi, cô là bác sĩ Châu ?”

Tú Lâm cứ tưởng bệnh nhân đến khám bệnh nên lập tức đặt đũa xuống, cuối cùng cũng bệnh nhân . Cô dậy thanh niên gật đầu: "Là , mời ."

Người thanh niên cúi đầu chào một cái, "Bác sĩ Châu, gửi cho cô."

Nói xong, bước tới với một bó hoa hồng lớn đóng gói tinh xảo tay, đó đặt hoa lên bàn làm việc của Tú Lâm lịch sự đưa cho cô một tờ giấy.

"Xin vui lòng ký tên."

Bên ngoài văn phòng vài y tá và bác sĩ hiếu kỳ đang tập trung xung quanh cửa phòng khám của Tú Lâm.

Tú Lâm vẫn hết bất ngờ, cô thanh niên mặt đó đưa tay chỉ mũi , “Cái , gửi cho ?”

Người giao hàng gật đầu, chỉ tờ đơn, “Bác sĩ ký đây ạ.”

Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng thể nghĩ ai là gửi hoa cho , Tú Lâm vòng vo mà thẳng, “Nếu ký thì hoa sẽ trả về cho đặt mua đúng ?"

Tú Lâm ý định làm khó giao hàng, chỉ là cô dây dưa với chủ tịch Dương mà thôi. Tuy nhiên, giao hàng thực sự cảm thấy bối rối khó xử chút nào mà cứ thế im lặng rời !

“Đợi !” Tú Lâm khó hiểu ngăn giao hàng , “Tôi còn ký mà?”

Người giao hàng chân thành , “Người đặt hoa , bác sĩ Châu ký cũng .”

Tú Lâm bó hoa mà nên lời, bó hoa to đến nổi chiếm trọn một bên bàn làm việc của cô.

Tú Lâm nhíu mày giao hàng, "Làm ăn thể tùy tiện như ?"

"Bác sĩ Châu, cô nhắn gì ạ?" Người giao hàng lễ phép hỏi.

Tú Lâm lấy tấm thiệp bên trong bó hoa hồng , đó một chữ 'Dương' màu trắng nổi nền đen một cách trang trọng.

Tú Lâm giao hàng mỉm , "Anh nhắn với gửi hoa, đừng gửi hoa nữa, điều kiện như thì nên gửi tiền !"

Loading...