Trong tình yêu, điều duy nhất đổi, chỉ là sự đổi.
"Tôi để quỳ mộ cô sám hối là giới hạn, đừng thách thức sự kiên nhẫn của , Trần Tĩnh Lâm, nghĩ em gái sẽ thấy !" Chưa đợi mở lời, Tô Mạt Tranh lạnh lùng lên tiếng.
Anh từ từ dậy khỏi bia mộ, từng động tác một, chậm rãi, gật đầu với Tô Mạt Tranh, "Mạt Tranh tỷ, em sẽ đến thăm Mạt Cầm."
"Không cần!" Lời hết, Tô Mạt Tranh cắt ngang, tiện thể liếc một cái, "Trần Tĩnh Lâm, nể mặt Mạt Cầm mới khách sáo với , nếu , hôm nay nhất định sẽ tát một cái!" Cô nghiến răng, gân xanh nắm đ.ấ.m nổi lên từng sợi, cho thấy sự nhẫn nhịn của cô đến cực điểm.
Anh gật đầu với cô, thêm nửa lời, trực tiếp rời .
Bóng lưng, chút thê lương.
"Nếu hôm nay, hà tất làm lúc ." Tô Mạt Tranh ở phía u u .
Thân thể đột nhiên chấn động, một lát , mới khó khăn cất bước rời .
Cận Tôn trốn một cây tùng bách, cúi , mới tránh ánh mắt truy đuổi của cô. Ngồi bậc thang lạnh lẽo, khỏi khổ, ngờ cũng lúc chật vật như .
Và từ khi nào, lời của cô trở thành mệnh lệnh thực hiện? Từ khi nào, đặt cô lòng? Khi nào, rốt cuộc, khi nào?
Nắng chiều buông xuống, hướng ba giờ, gần đến hoàng hôn.
Không sớm muộn, nhưng đến giờ.
Bóng tối bao trùm, Tô Mạt Tranh dùng ngón tay lau vết nước mắt nơi khóe mắt, tên bia mộ, lúc mới kiên quyết thu tâm trạng. "Mạt Cầm, con và bố đây, sẽ đến thăm con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sung-vat-cua-soi-chong-cu-qua-hung-du-can-ton-to-mat-tranh-hoac-thieu-ngan-sjqx/chuong-109-em-o-day.html.]
Y tá chỉ chỉ thể ngoài vài giờ, bây giờ, quá giờ .
Cô thở dài, đẩy xe lăn của Tô Vĩnh Khang, một hướng, lúc mới từ từ đẩy xe lăn về phía , .
Trên đường, lưng cô thẳng tắp lạ thường, dù chút cứng đờ, nhưng vẫn thẳng tắp hề lay động, ánh sáng tàn chiếu lên khuôn mặt trắng sứ của cô, chảy đôi mắt xám xịt, đồng t.ử đen, vô thần, nhưng từ từ chảy một sự kiên định.
Hoàng hôn vô hạn, chỉ là gần tối.
Đưa Tô Vĩnh Khang đến bệnh viện, vẫn y tá phàn nàn vài câu. Mùa thu dễ cảm lạnh, vốn dĩ xương cốt yếu, còn đưa lâu như , Tô Mạt Tranh y tá cằn nhằn vài câu, lúc mới tha, yên tâm rời khỏi phòng bệnh.
Nắng tàn như máu, về.
Không về, mà là sẽ bao giờ về nữa.
Bắt taxi về Tô gia, cảnh vật dọc đường trôi qua, mắt một mảng trắng xóa.
TRẦN THANH TOÀN
Đã sẽ đau nữa, học cách mạnh mẽ, nhưng luôn, thể kiểm soát bản .
Cô thất thần suốt đường, Cận Tôn cũng theo cô suốt đường, thấy taxi đến gần Tô gia, dừng xe bóng cây cách cô một đoạn.
Nhìn cô lặng lẽ mở cửa xe, xuống xe, trong lòng cũng như trút gánh nặng.
Và đúng lúc , một tiếng gọi của đàn ông, xuyên mà đến
"Tô Mạt Tranh!" Giọng nam trầm ấm và đầy từ tính x.é to.ạc khí, trực tiếp rót tai cô đang xuống xe.
Cô kinh ngạc, dường như khó thể hồn từ tiếng . Gần như cứng đờ đầu , ánh mắt cô đờ đẫn.