Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:56:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe la rèm che, ông sớm thấy một nam một nữ ngay ngắn bên trong, Dận thản nhiên che A Uyển ở phía , nhưng đôi mắt đục ngầu vẫn thoáng thấy ngón tay nàng lộ ngoài tay áo vẫn trắng hơn tuyết vài phần… Lí Chính suy nghĩ: Năm nay đúng là năm đại khảo, cứ ba năm một bọn họ thôn cũng nhiều thi cử, nhưng thôn họ gần Thông Châu, hầu như sẽ ai chọn ở thôn họ, đây là đầu tiên gặp .

Hơn nữa còn mang theo nhiều gia đinh nữ quyến như , lăn tăn trong lòng như thế?

Đức Trụ móc nửa điếu tiền, là tá túc một ngày cấp nửa điếu tiền thuê nhà. Nghe , Lí Chính bỗng sững , đầu óc cuồng. Ông chằm chằm nửa điếu tiền, miệng lẩm bẩm: “Tốt, , ! Mời các vị cử nhân nhà! Nhà chỗ ở! Bốn gian nhà sàn khang trang, mới lợp ngói đen, sạch sẽ tinh tươm!”

Nhà Lí Chính tuy đôngngười, nhưng , vì với nửa điếu tiền , ông thể bảo vợ con và cháu chắt về quê ngoại tá túc vài ngày. Một ngày chỉ mất nửa điếu tiền, chẳng khác gì nhặt tiền rơi!

Ông còn dứt lời, một bé gầy gò, rách rưới từ trong đám đông chen lấn bước . Cậu bé Lí Chính hung hăng đẩy ngã xuống đất, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu van xin Đức Trụ: “Cử nhân lão gia, nhà cháu cũng chỗ ở! Xin đến ở nhà cháu! Một ngày chỉ cần hai mươi văn tiền!”

Lí Chính nổi giận định đuổi , nhưng khi kỹ, nhận đó là ai. Nổi giận của Lí Chính tan biến, đó là vẻ tiếc nuối. Ông Đức Trụ đang cầm nửa điếu tiền, môi mấp máy định gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài và kéo bé đến quỳ lạy Đức Trụ: “Thưa các vị lão gia, nhà nó khổ lắm. Cha nó theo thuyền buôn, may c.h.ế.t đuối. Nương nó vì nuôi con mà dệt vải đến mù mắt, tay chân cũng co quắp, cả gia đình còn ai thể kiếm sống… Nhà nó cũng là nhà sàn, tuy mái lợp cỏ tranh, nhưng mùa đông ấm, mùa hè mát. Lão già xin cam đoan, nó là nông dân lương thiện, thật thà…”

Đức Trụ vốn quen với những cảnh ngộ như , nên vẫn chọn nhà Lí Chính vì mái ngói khang trang và tới bảy tám gian. Hắn định lên tiếng từ chối, nhưng bỗng tiếng ho khan vang lên từ phía xe ngựa.

Đức Trụ suýt nghẹn vì sặc nước bọt, vội nuốt lời định Thái Tử. Lúc , Thái T.ử trông như một vị hôn quân – bên trong xe ngựa tối om che bằng bạt dầu, chỉ thấy Trình Trắc Phúc Thận nũng nịu vòng tay qua vai Thái Tử, những ngón tay thon dài mảnh mai đặt lên tai Thái Tử, chỉ lộ chiếc cằm trắng nõn nà. Nàng dựa Thái T.ử và thì thầm điều gì đó. Thái T.ử luôn nở nụ cưng chiều môi khi nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-364.html.]

Khi Trình Trắc Phúc Thận xong, Thái T.ử mới từ từ lên tiếng: “Ta cùng Nhị Nãi Nãi, Hoài Tĩnh và Phú Đạt Lễ sẽ ở nhà của đứa bé . Các ngươi hãy đến nhà Lí Chính tá túc .”

Đức Trụ quỳ xuống phản đối, chuyện tớ dám ở nhà ngói khang trang, còn chủ t.ử ở nhà tranh rách nát? ánh mắt cảnh cáo của Thái Tử, đành nuốt lời và cố gắng hết : “Nhị Gia, nhà cũng xem qua, là chúng xem …”

Lời đề nghị của Đức Trụ cũng lý, và Trình Uyển Uẩn cùng Dận cũng gật đầu đồng ý.

Việc bảo vệ an cho đoàn tùy tùng vốn là trách nhiệm của Đức Trụ. Tuy nhiên, chuyến thăm thôn xóm chỉ là tạm thời, nếu Đức Trụ chuẩn sẵn phòng ốc hơn. Hầu hết hành lý của họ vẫn ở Thông Châu, 50 thuyền đến Hùng Huyện , 20 Thông Châu, 10 truyền tin dọc đường, và bên cạnh họ còn 70-80 . Ngôi thôn đủ khả năng để họ ở đến mùa hè. Trừ Đức Trụ, nhà Thạch và Hoài Tĩnh, những còn tản xung quanh thôn để khám phá, lẽ họ lục soát tất cả những ngọn núi lân cận.

, họ đến nhà của . Lí Chính dẫn bé gầy gò dẫn đường, những dân tò mò vẫn tụ tập xung quanh họ để xem náo nhiệt, họ tiếng địa phương và thầm thì theo.

Nhà của một ngôi nhà sàn bên bờ sông trong một khu đất nhỏ. Con đường lát đá quá nhỏ và hẹp, xe ngựa thể , Trình Uyển Uẩn và Thái T.ử cùng xuống xe. Nàng đội mũ vì Thái T.ử yêu cầu và bản nàng cũng . Các phụ nhân Mãn Châu cũng đội mũ khi ngoài, cũng giống như việc các nữ nhân Bát Kỳ bó chân.

, khi nàng nắm tay Thái T.ử , nàng thấy tiếng “Tê” khe khẽ. Tiếng thì thầm và bàn tán xung quanh cũng lớn hơn. Trình Uyển Uẩn những khuôn mặt của dân làng, suy nghĩ của nàng khỏi bay xa. Nàng tự hỏi liệu việc “ ngoài” của quá táo bạo ? So với tục lệ bó chân của phụ nữ, việc “ ngoài” vẻ nhẹ nhàng hơn. Bó chân mang niềm vui và thịnh hành trong giới thanh niên, nhưng ngược , Mãn bó chân, hậu cung cũng quy định . Khi Thái Hoàng Thái Hậu còn sống, bà nhiều chiếu chỉ cấm nữ nhân Mãn Châu bó chân, và những vi phạm sẽ trừng phạt bởi quan viên địa phương và gia tộc của họ.

--------------------------------------------------

Loading...