Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:53:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Pháo hoa liên tục b.ắ.n lên trời, những chùm sáng rực rỡ nổ tung bầu trời đêm, lấp át tiếng của họ trong tiếng nổ giòn giã.

“Thật sự là đường đột, Trắc Phúc tấn…” Mắt Vương đáp ứng ánh sáng của pháo hoa liên tục nổ tung bầu trời soi sáng rực rỡ, giọng của nàng mềm mại, tinh tế giải thích, “Tì chỉ hỏi Trắc Phúc tấn về tình hình của Uyển Hà gần đây, ý gì khác… Tì và nàng cùng ngày cung để chờ tuyển, cùng ở một mái hiên chờ tuyển chọn, ngày ngày ở bên . Uyển Hà nghĩa khí can đảm, đây… Tì thể , nhưng nếu sự giúp đỡ của nàng, tì e rằng tiểu nhân hãm hại, thể mặt Trắc Phúc tấn một cách thanh bạch như thế . Sau đó, tì Quý chủ triệu kiến, khi trở về nàng rời cung trở về quê hương… Tì thậm chí thể kịp thời lời cảm ơn với nàng…”

Vương đáp ứng đưa tay cho nàng, trong lòng bàn tay cũng là một chiếc khăn gấm thêu hình Bát Tiên. Trình Uyển Uẩn bỗng chốc hiểu lý do vì lúc nãy Vương đáp ứng dừng chân nghỉ ngơi ở đằng , và vì trong bữa tiệc liên tục nàng. Hóa là dựa chiếc khăn , nàng nhận phận của Trình Uyển Uẩn.

Trình Uyển Uẩn hiểu rõ những tranh đấu ngầm giữa các tú nữ, làm nàng thể ? Nàng cũng từng trải qua một phen kinh hãi… Nhìn thấy hai mắt Vương đáp ứng rưng rưng, Trình Uyển Uẩn trầm mặc một lúc lâu cuối cùng cũng đáp : “Nàng thật bụng, ngạch nương cung đến thăm , nhắc đến Uyển Hà, rằng nàng ngày ngày giúp đỡ chăm sóc tổ mẫu, vì bà lau , nấu cơm, cùng bà dạo, khen nàng hiếu thảo và hiểu chuyện! Nàng vốn tính nóng nảy, khi cung trưởng thành hơn nhiều, nghĩ cũng nhờ sự giúp đỡ của tiểu chủ.”

Nói xong, Trình Uyển Uẩn khom chào.

“Vậy là … Đa tạ Trắc Phúc tấn thấu hiểu tấm lòng của tì …” Vương đáp ứng cúi đầu lau nước mắt, “Tì tuy địa vị thấp kém, nhưng nếu Trắc Phúc tấn việc cần, tì sẽ chối từ… Tì quấy rầy Trắc Phúc tấn thưởng pháo hoa nữa, tì cáo từ…”

Cung nữ đến tìm, Vương đáp ứng nhiều lời, cuối cùng nàng cúi đầu chào Trình Uyển Uẩn một phúc thật sâu. Trình Uyển Uẩn nào dám nhận lễ của nàng, vội vàng tránh . Ngay lúc nàng nghiêng , Vương đáp ứng từ bên cạnh hung hăng va !

“A ——”

Thấy Vương đáp ứng cả mất thăng bằng sắp ngã , theo bản năng Trình Uyển Uẩn liền lùi hai bước. Không thể trách nàng vô tình, cả hai đều đang mang thai! Việc cứu giúp tùy tiện chỉ e rằng sẽ thương nặng hơn, như hai đều sẽ ngã xuống cầu thang!

Khoảnh khắc nguy cấp, Hoa Lạt cùng Bích Đào phản ứng nhanh như chớp, vội vàng từ hai bên xông lên chống đỡ.

Thái t.ử vốn dĩ đang hòa dòng tấp nập, nhưng ánh mắt luôn hướng về phía A Uyển, tưởng tượng cùng nàng nắm tay sóng vai ngắm màn pháo hoa rực rỡ, cùng đón tuổi mới. Hắn vốn đang vui sướng, nhưng khi thấy tình hình hỗn loạn, ánh mắt dịu dàng thường ngày bỗng chốc biến đổi!

“A Uyển!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-267.html.]

Góc nơi họ trở nên hỗn loạn.

Vương đáp ứng gào thét chói tai, ngã Hoa Lạt. Nàng sức mạnh phi thường, khiến Hoa Lạt cũng liên tục lùi về phía , suýt ngã xuống đất. Bích Đào lực đẩy của hai va chạm, duỗi tay chắn đỡ nhưng thể chống cự, hình lắc lư vững. Giống như những quân domino, sự hỗn loạn lan rộng. Bất đắc dĩ, Bích Đào đành xoay ôm lấy Trình Uyển Uẩn, dùng làm lá chắn.

Thái t.ử hoảng hốt, tiếng la hét hỗn loạn vang vọng khắp nơi, Trình Uyển Uẩn đẩy qua , dẫm lên chậu hoa đế giày nhọn. Nàng ngã nghiêng ngả trong lòng Dận , vẫn ngừng mắng chửi: “Chậu hoa đế giày đáng c.h.ế.t! Rốt cuộc ai phát minh ? Chắc chắn thù oán với phụ nữ mang thai!”

Tiếng la hét hỗn loạn là âm thanh cuối cùng Trình Uyển Uẩn khi chìm bóng tối.

Trình Uyển Uẩn ngủ trong bóng tối bao lâu, khi tỉnh về tới Dục Khánh Cung.

Nàng tỉnh dậy trong chiếc giường ấm áp ở Tây Noãn Các, mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng từ gian ngoài bay . Trình Uyển Uẩn ngơ ngác một lúc, dụi mắt, nhưng phát hiện tay đang ai đó nắm chặt.

Xoay đầu lên, Dận đang ghế nhỏ bên giường, tư thế kỳ quặc ghé mép giường, ở đây bao lâu. Dù đang buồn ngủ, Dận vẫn dám thả lỏng, cau mày, sắc mặt tái nhợt dù trong phòng ấm áp.

Trình Uyển Uẩn lên đồng hồ cát bàn, là 4 giờ sáng. Nàng hôn mê hai canh giờ.

Nàng cảm thấy quá đau đớn, theo bản năng dùng tay còn xoa bụng nhỏ, sự nhô lên nhẹ ở phần bụng khiến nhịp tim nàng trở bình thường.

“… Hài t.ử cả.”

Dận tiếng sột soạt của Trình Uyển Uẩn đ.á.n.h thức, thấy nàng mở mắt, thở phào nhẹ nhõm, ôm nàng lòng. Tuy nhiên, do chân mỏi nhừ, Dận loạng choạng xuống đất, nửa ngày thể dậy.

--------------------------------------------------

Loading...